o_|♥|_.{Girlne♥Ya FC}._|♥|_o

[W]elcome You to GFC!
 
IndexCalendarTrợ giúpĐăng kýĐăng Nhập

Share|

♥♥♥Cô dâu quỷ - Demon bride♥♥♥

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4  Next
Tác giảThông điệp
conngaytholam
  • C-Class Student

    C-Class Student
    Tổng số bài gửi : 269
    $$$ : 295
    Date of Birth : 09/12/1997
Bài gửiTiêu đề: Re: ♥♥♥Cô dâu quỷ - Demon bride♥♥♥ Sun Mar 25, 2012 5:24 pm

Chap 18 : Thủy Quái.

Lon ton chạy đến bên bờ biển, nhìn từng làn sóng chợt đến chợt đi ùa tới chân nó như vẫy đùa đung đưa khiến con bé lại chợt

giật mình ! Nó vội vàng lui lại như không muốn bước tiếp nữa , mặt xanh xao …

- Xư Bi ! Em sao vậy ?! – Giọng Jen dịu dàng bất ngờ cất lên .

Ngơ ngác quay ra nhìn , con bé lại cúi đầu bối rối … cố gắng mãi mà nói chẳng lên lời .

- Hưm … em … em …

Nhìn con bé cứ đưa mắt liếc xuống làn nước mà hoa lên vì do dự , Jen chợt cười thầm vì hắn đã hiểu ra ngay . Vội vàng đi kiếm

đâu đó một cái phao bơi , Jen mỉm cười đưa cho nó .

- Cầm lấy này . Có thể thứ này sẽ giúp được em .

Nhận lấy chiếc phao bơi xinh xắn hình… con vịt. Xư Bi hơi nghệt mặt, nhưng rồi nó cũng cố gắng trấn tĩnh lại mình bằng cách

hít thở thật nhịp nhàng rồi nhoẻn miệng cười cảm ơn với hắn. Dù sao thì cũng đã ra tới biển rồi, chẳng lẽ lại không liều mình

xuống tắm !

Nghĩ thế, nó liền mím môi, rồi lon ton chạy thẳng ra biển theo sự chỉ dẫn của Jen sunbea. Thấy nó cứ nắm chặt tay mình, hơi

run lên vì sợ hãi , mặc dù đã có phao làm “ bạn “ , Jen lại phì cười thích thú – “ Sao mà nhóc ngố thế ! “ .

Chìm mình lâng lâng nơi bờ biển, để nước chỉ có thể dâng tới ngang ngực mình thôi, Xư Bi bắt đầu buông phao ra và tập vùng

vẫy. Cầm chắc lấy tay Jen, nó cố gắng thả mình lơi lỏng rồi quẫy quẫy đôi chân để người đung đưa theo nhịp nước… Được một

lúc, nó cảm thấy như cơ thể mình đang tự được nâng lên, rồi thử thả tay Jen… con bé thấy mình vẫn nổi, quá sung sướng, nó

hét toáng lên rồi nhào mình bơi tiếp.

- Ya !! Jen ơi !! Em bơi được rồi nè !! Hay quá !!

Vừa nói , nó vừa lượn nhào đi vài vòng, cười thích thú… Mà không thèm để ý – mặt Jen đang nghệt ra vì con bé vẫn đang xài

phao bơi -__-!

………….

Càng bơi xa , nó lại càng cảm thấy như sóng đang đẩy mình… đẩy mỗi lúc một chới với, dường như mất kiểm soát ! Nó lại sợ.

Chợt giật mình bởi một thứ gì đó đang cuốn lấy chân nó … Bất thình lình, giật mạnh, cả người con bé chới với rồi ngã nhào

xuống nước, mặt nó bị chìm sâu, ngạt nước đến nỗi không thở nổi nữa… Cố gắng vùng vẫy, nó đang cố gắng hết sức để quẫy

lấy chân mình ngoi lên mặt nước. Nhưng dường như là vô vọng… những cái xúc tu trơn nhờn cứ nhất quyết cuốn chặt lấy chân

nó, mỗi lúc một dìm con bé xuống sâu hơn. Nó sợ, nó muốn khóc thét lên trong làn nước…

Nhưng rồi, bất chợt, nó thấy một đàn cá heo vô tình bơi qua, từng con, đang cố gắng áp chặt lấy người nó rồi kéo nó lên trên, đám

còn lại thì ra sức gẩy những cái xúc tu kia ra khỏi cổ chân con bé. Lâng lâng dần lên mặt nước, nó cảm thấy mình như vừa

được giải thoát …

Vội vàng nhao lên mặt nước, nó cố gắng bám vào một thứ gì đó có thể kéo mình lên được. Và … con bé đã vô tình ôm trầm lấy

một người … ôm thật chặt và áp sát mặt !! Người ấy … tên là Jen ! Mặt nó đỏ bừng, ngập ngừng lúng túng khi phải nhìn hắn

trực diện gần đến như thế … Vội vàng buông ra, nó lại chới với suýt ngã, con bé lắp bắp xin lỗi rồi chạy vội lên bờ.

Jen ở lại, hắn sờ nhẹ lên môi… khi cảm giác được có thứ gì đó mềm mại vừa sượt qua môi mình … Jen nhìn theo con bé.

Ở bên kia, phía trên cao boong tàu, Yul cũng đã vô tình nhìn thấy tất cả. Tại sao lại cứ như thế !! Tại sao lại cứ để hắn phải nhìn

thấy được tất cả những hình ảnh đó! Những thứ mà hắn không muốn nhìn… vì chúng khiến cho con tim Yul chợt nhói. Một cảm

giác lạ lùng nhưng khó chịu. Yul không hiểu...


………………………


Vội vàng trở lại bờ cát , Xư Bi tìm gặp Chun , con bé vẫn đang tán chuyện với mấy cô bạn gái , nhưng vừa thấy Xư Bi ra gặp thì lại thôi ngay ^^!

Tưng tửng đi ra , Chun bất ngờ bị con bé tóm chặt lấy tay rồi lôi tuột ra một góc .

- Chun ! Tớ phải kể cho cậu ngay chuyện này !

- Gì thế … - Chun gãi đầu rồi làu bàu xoa tay .

- Tớ … vừa bị kéo tuột xuống nước … - Con bé lắp bắp trả lời .

- Hà ! Chắc lại là tụi con trai chơi mấy trò hù dọa thôi ! – Chun xua tay có vẻ chẳng lo ngại lắm . Nhưng Xư Bi thì lại rất mực bực mình , nó gắt lên .

- Là những cái xúc tu đấy !!!

Xư Bi vừa dứt lời , Chun liền giật bắn mình rồi ngồi bật dậy . Con nhóc trợn mắt thốt lên hoảng hốt .

- Xúc tu ?!! Cậu nói là những cái xúc tu sao ?!!!

- Ừm … phải … như của một con bạch tuộc khổng lồ vậy , tớ cảm thấy thế ! – Xư Bi gật đầu sợ hãi .

Hai đứa còn đang ngỡ ngàng , đờ người ra nhìn nhau … thì bỗng nhiên , có một ông già mình trần tóc bạc , đầu láng bóng đột ngột xuất hiện , ngồi xuống xen vào giữa câu chuyện .

- Quái vật Ya Kan . Nó đã xuất hiện … - Ông cụ lầm bầm .

- Quái vật Ya Kan ?!! – Cả hai đứa tròn mắt ra nhìn rồi quay ngoắt về phía ông cụ .

Lão gật đầu , rồi từ tốn kể tiếp , nghe có vẻ … rất là thật !

- Nó là một con quái vật của biển cả , nắm trong tay sức mạnh khó lường với những chiếc xúc tu dài đến trăm trượng , dài và mạnh . Mỗi nhát quật của nó khiến cả bầu trời rung chuyển , cũng là nguyên nhân gây ra những vụ đắm tàu đột ngột không trở lại . Đã biết bao con người phải chôn mình nơi bụng nó mà không được siêu thoát …

Cụ già vừa nói đến đây , hai đứa lại chợt giật mình rồi thốt lên nhìn nhau .

- Cụ nói là những linh hồn không được siêu thoát ?!!

- Phải … có rất nhiều … phải đến hàng chục mạng đã ra đi nhưng chưa được trở lại nơi Suối Vàng …

Vừa nói , lão vừa từ từ đứng dậy rồi lụi cụi đi mất . Hai con ngơ ngác quay ra nhìn nhau , ngẫm nghĩ một hồi , rồi nó nói .

- Cậu cũng có suy nghĩ giống tớ chứ ! Chun ?!

Chun khẽ gật đầu , nó mỉm cười do dự …

- Có lẽ vậy …


………………


Trở lại căn phòng tối nơi mà lão cùng một người ra lệnh , lão già khúm núm nhìn rồi run rẩy …

- Thưa … thưa tiểu thư … tôi đã hoàn thành nhiệm vụ …

- Tốt lắm … giờ thì hãy biến đi …

Nói rồi , cái YuMi tóm chặt đầu ông lão , vặn mạnh một cái rồi thổi phù khiến hắn biến thành hư không … Chỉ còn để lại trên mặt đất một chút cát đen rải rác như bột vụn .

Con nhỏ khẽ mỉm cười , lặng lẽ nhìn ra phía biển … thấy hai đứa đang ngồi lầm bầm tán chuyện về con thủy quái … Nó lại nhếch môi thật khinh khỉnh rồi búng tay cái “ póc ! “ .

“ Bingo ! “ .


…………………………



Chiều tối , lúc này bầu trời cũng đã bắt đầu chuyển màu sang xanh xám , nhìn mặt biển mà nó có cảm giác như chúng dày và sâu hơn .

Nắm chặt tay Chun cùng đi tới bờ biển , bỗng … Xư Bi dừng khựng lại , nó có vẻ bối rối …


- Chun …

- Sao vậy ?!

- Tớ … bơi không giỏi lắm … - Nó nói với vẻ rụt rè , e ngại .

Chợt , Chun phì cười , rồi xua tay như vẻ chẳng đáng lo lắm . Đặt hai bàn tay lên vai Xư Bi , nó nhìn thẳng vào mắt con bé .

- Nghe tớ nhé ! Cậu phải tin tưởng vào khả năng của mình . Quỷ thì không biết sợ , và Quỷ cũng chẳng cần bơi . Chỉ cần tập trung , cậu có thể giữ thăng bằng ở bất cứ đâu cũng được .

Chun nói … có vẻ rất dõng dạc … khiến nó yên tâm . Gật đầu , con bé cũng mỉm cười đồng ý , rồi nắm chặt tay Chun … hai đứa bắt đầu từ từ bước xuống biển .

Ồ ! Lạ thay !! Con bé đang đi – nó đang đi dưới biển – là đi đấy nhé ! Không phải bơi ?! Tại sao nhỉ ?! Vì nó có Chun bên cạnh , Chun khiến nó như được tiếp thêm sức mạnh , từ một Truy Hồi .


………………


Đi đến tầm giữa biển , bỗng , Chun dừng khựng lại , khiến nó ngỡ ngàng quay sang …

- Cậu sao vậy ?!

- Có … có cái gì đó …

“ … Cuốn lấy chân tớ !!! “ – Chun vừa dứt lời thì cũng bất thình lình , cậu ta bị kéo sâu xuống biển … bởi một thứ gì đó !!

Xư Bi bàng hoàng ngụp xuống theo , nó sợ hãi chìm mình trong làn nước … khi nhìn thấy con quái vật kia đang nghoe nguẩy từng cái xúc tu dài vô tận như muốn đập tan tất cả .

- Xư Bi ! Tập trung sức mạnh , tạo vòng xoáy đi !!

Chun đột ngột xuất hiện bên cạnh nó , rồi như hét vào tai con bé – rất dõng dạc – “ Tạo vòng xoáy đi !! “ – Nhưng nó nào có biết vòng xoáy là gì ???!!!

Thấy Xư Bi cứ ngớ người ra nhìn sau câu nói , Chun lại thở dài , rồi nét mặt chợt tái nhợt đi vì vô cùng lo lắng !

- Đừng … đừng nói với tớ … là cậu không biết làm đấy nhé ?!

Con nhóc khẽ gật đầu , thật là ngại ngùng khi phải thú nhận ra điều đó . Chun là một “ thợ săn “ lành nghề hơn nó mà .

Nhưng không vội mất bình tĩnh , vẫn nắm chặt lấy tay con bé , dường như truyền sang cho nó một thứ sức mạnh nào đó … Nó chợt thấy cả cơ thể mình như nóng bừng lên kỳ lạ !!

- Tớ đã hiểu rồi !

- Vậy thì làm đi !

Ngay lập tức , cả hai đứa liền dang rộng đôi tay , rồi cố gắng sử dụng sức mạnh của mình để hút sạch những làn nước xung quanh rồi tạo thành một khối cầu lốc xoáy , ném tới tấp vào con quái vật với hy vọng mong nó sẽ bị hút vào đó … Khối cầu mỗi lúc một mạnh , và lực hút cũng càng ngày càng lớn … dường như đang tạo thành một lốc vòi rồng cuốn trong làn nước … Thật kinh khủng !!

- Liệu … dùng “ nước “ có thể thắng được “ nước “ thật chứ ?!!

- Không chắc vậy , nhưng mà mong là thế !!


Chun nói có vẻ dè chừng , làm cho nó càng lúc càng lo sợ , lực hút từ lốc vòi rồng mà tụi nó tạo ra càng lúc càng lớn … như muốn hút luôn cả hai đứa nó vào vậy ! Phải cố gắng lắm mới giữ được thăng bằng đấy ! Nhưng – dường như – chính con quái vật kia – và Chun – cũng không thể trụ nổi . Ngay lập tức , khi con quái vật vừa bị hút vào lốc xoáy … thì cũng là lúc nó kịp thời móc nghéo những chiếc xúc tu vào chân Chun lúc nào không biết … khiến con bé không thể nào giãy ra … chỉ có thể cam tâm chui vào bụng con thủy quái … Nhìn từng làn nước như cuốn Chun đi mỗi lúc một xa , sâu thăm thẳm nơi đại dương huyền bí – tối đen và vô tận . Xư Bi dường như khóc thét lên và muốn nổi điên ngay tại đó ! Nó chỉ muốn đấm phá và đập tan một thứ gì đó … nhưng xung quanh … duy nhất – chỉ là nước !

Người con bé bỗng chốc nóng bừng …
Đột ngột , nó cuộn tròn cả người lại …
Cảm tưởng như có thứ gì đó đang muốn nuốt cả lấy tâm can đó …
Nóng đến cháy ruột gan …
Rồi bất thình lình…
Nó bung ra…
Cùng đôi cánh !!

Nó – lại mọc cánh ?!!
Đó là đôi cánh dơi huyền bí lúc trước …
Khiến con bé có thể “bay” trong nước ?!
Thật kỳ lạ … là nó đang bay ?!

Đôi cánh có thể giúp con bé thăng bằng ở bất cứ nơi nào …
Kể cả trên trời hay dưới nước – thật tuyệt !

Thậm chí còn chưa kịp hết ngạc nhiên …
Thì bất thình lình , hai bàn tay nó lại nóng rực lên …
Rồi bung ra những quầng lửa sáng lòa …

…Có thể tồn tại trong môi trường nước ?! …

Sao kỳ lạ vậy ?! Lửa mà có thể hiện hữu trong làn nước sao ?!!
“Vì đó là lửa địa ngục ! Lửa địa ngục có thể thiêu cháy tất cả , không ngoại trừ nước” – Một tiếng nói bất ngờ vang lên trong đầu nó …
Con bé như sực tỉnh .

Nó chợt ngớ người nhận ra … khi thấy con quái vật lại trồi dậy từ trong vùng lốc xoáy …

Luống cuống , nhưng không vội hoảng loạn .
Ngay lập tức , con bé cố gắng tập trung tất cả sức mạnh của mình …
Biến nước thành lửa , và biến lửa trở thành vật để tiêu diệt thủy quái - con quái vật đã nuốt chửng bạn nó !

Từng quầng sáng mỗi lúc một lớn dần , nó mạnh lên trên bàn tay con bé …
Rồi như được mách đường .
Xư Bi vội vàng ném thẳng từng khối cầu tích tụ đó vào vòng xoáy …
Khiến chúng bất thình lình biến thành vòng xoáy lửa !

Lại một lần nữa – con quái vật bị hút vào vòng xoáy – không chút sức kháng cự .

Và … nó cháy tan … tan theo làn nước … tan theo cả những gì mà Xư Bi muốn níu kéo lại – xác của Ji Chun .

Ồ ! Kỳ lạ thay ! Ngay khi nhắc tới Ji Chun – thì xác con quái vật cũng lập tức sáng bừng , rồi bất thình lình bắn ra thành từng mảnh … Dường như nó vừa bị xé nát từ bên trong vậy .

Đúng thế ! Nó đã bị xé – xé nát bởi hai cây Long Trảm luôn dính liền trên đôi tay Ji Chun . Và cậu ta đã dùng chúng để chém tan xác con quái vật hòng thoát ra bên ngoài !

“ Thật may quá ! Chun … cậu còn sống !! “ – Xư Bi nước mắt rưng rưng vội vàng chạy nhào tới ôm lấy con bé .

Chun cũng nghẹn ngào đón lấy vòng tay của con bạn , nó vỗ vỗ lưng , cố gắng an ủi … vì chưa bao giờ đáng sợ như thế này! – “ Quên nó đi . Tất cả mọi chuyện đều đã qua rồi ! “ .

Hai đứa bám lấy nhau , rồi vội vàng ngoi lên mặt nước .
Ngay khi tụi nó vừa thoát ra được đến bên ngoài , thì bất thình lình , từ dưới lòng biển , hàng chục những quầng sáng màu xanh lam tuyệt đẹp đột ngột bay vụt lên trời rồi tự nguyện hút tuột vào trong chiếc vòng thánh giá của hai đứa … khiến tụi nó ngỡ ngàng khi nhìn thấy một phần cánh dơi đã chuyển màu sang trắng một cách rõ rệt !

“ Tuyệt diệu quá ! “ – Xư Bi reo lên thích thú rồi quay sang nhìn Chun , nhưng dường như nó lại chẳng có vẻ thích thú mấy đối với những chuyện này . Vì … con bé vẫn luôn nuôi một ước vọng … được làm Quỷ ?!!

Thấy Xư Bi một mình đánh bại được quái vật như thế , Chun cũng không khỏi ngỡ ngàng , nó vội vàng quay sang hỏi con bé .

- Xư Bi này ! Làm thế nào mà cậu có thể …

Chun còn chưa kịp nói dứt lời , thì Xư Bi đã ton ton nhảy vào họng nó .

- Hì hì ! Có lẽ là vì tớ giận quá đấy ! Ai bảo con quái vật đó dám ăn thịt cậu mà ~__~!

Chun cười , một nụ cười thật nhạt – như có vẻ vẫn còn nghi hoặc nó , rồi đột ngột khoác lấy vai con bé , hai đứa lại cười tươi rồi lon ton trở về đất liền .

- Thật vậy à ?! Thế thì cậu mạnh đấy !

- Ừm … có lẽ …

Xư Bi chỉ nói vậy thôi … chứ nó cũng không dám nhận hoàn toàn là mình . Nhưng nó biết , ngay khi đôi cánh ấy xuất hiện , nó đã nhận ra người giúp mình … một lần nữa – là ai rồi !


……………………………


Trong lúc đó , trên ngọn đồi , Mom và Bụt đang ngồi tán chuyện … thì bỗng , có một quầng sáng màu xanh lam chợt lóa lên trên mặt biển khiến cả hai người ngỡ ngàng . Bụt vội chộp lấy cơ hội cưa “ nàng “ ngay .

- Ầy … Mom có thấy không ?! Sao Băng đó !!

Mom đang mải miết nhìn , chợt , quay sang lườm Bụt . Giọng rất đàn chị .

- Sao Băng mà bay từ dưới biển lên được hả !!!

- Ờ thì … sao biển (__ __”)!!

… Đúng là chỉ có Bụt mới được “ khìn “ như thế ! …


…………….


Trở về phòng , nó gặp Yul , con bé vội vàng đến bên , rồi rụt rè cảm ơn hắn .

- Cám … cám ơn anh !

Vừa nhìn thấy con bé , Yul đã quay ngoắt đi , hắn lạnh lùng .

- Có chuyện gì mà cám ơn !

- Vì … vì … vừa nãy … chẳng phải anh đã giúp tôi sao ?! Đôi cánh đó …

- Chẳng có đôi cánh nào hết ! Tôi không biết ! Đi ngủ đây .

Nói rồi , Yul gạt phắt đi rồi vội vàng nhảy thẳng lên giường , hắn trùm chăn lại , quay đi chỗ khác , lòng hậm hực nghĩ về những chuyện đã xảy ra … cái hôn đó … cứ khiến Yul phải đăm chiêu mãi … Hắn không biết ! Nhưng thực sự là hắn đã rất giận . Đó là những cảm xúc khó hiểu luôn dâng trào khi thấy Xư Bi thân mật với bất kỳ “ một thằng con trai “ nào khác . Yul không muốn thế , nhưng cũng không thế thản nhiên nói thẳng ra được . Đó là sự tự tôn . Yul coi trọng điều đó … và Yul vẫn luôn giấu mình trong cái vỏ bọc khép kín thật khó chịu như vậy .

Thấy Yul cứ chối đây đẩy , mặc dù biết , nhưng Xư Bi cũng đành thở dài , nó bỏ qua … rồi ngại ngùng mãi mà không dám nhảy lên giường ngủ … vì bên cạnh là Yul >””<!!! Nhẹ nhàng kéo chăn ra , nó quyết định nằm ở mép giường , nơi mà đầu giường bên kia Yul cũng đang quay lưng lại . Thế là cả đêm hôm đó , mỗi đứa ngủ một đầu , nhưng mà mắt thì cứ mở thao láo … và tim thì cứ đập thình thịch . Vậy thôi !


………………………



Sau khi tất cả mọi người đã trở về phòng , Xư Bi và Chun cũng vậy , YuMi mới từ từ bước ra bờ biển , cầm một miếng xúc tu đã bị sóng đánh dạt vào bờ trên tay … nó khẽ rít lên cay cú khi thấy con quái vật của mình đã bị biến thành món bạch tuộc nướng . Nỗi hận đối với Xư Bi dâng lên đến nghẹn họng , con bé nhất quyết phải trả thù , hai hàm răng nó nghiến vào nhau lên tiếng cành cạch nghe mà ghê rợn …

Bỗng , từ phía xa , có một người mặc áo choàng đen , khăn phủ kín toàn thân từ từ bước tới . Bất thình lình xuất hiện phía sau YuMi , hắn khẽ đặt bàn tay chỉ còn xương khốc của mình lên vai nhỏ , rồi thì thầm bằng giọng mũi .

- Thưa tiểu thư ! Việc gì người phải quá đau buồn và tổn hao quân lực vì con nhỏ đó như vậy ! Chỉ cần sử dụng một chút sức mạnh và đầu óc , sẽ khiến nó phải ra đi thôi mà …

YuMi khẽ quay đầu lại nhìn người mặc áo choàng đen đang khúm núm , rồi nhoẻn miệng cười đầy nham hiểm .

- Thật vậy sao … Hắc Linh Sứ ?!

Xem chữ ký của conngaytholam
Về Đầu Trang Go down
tiểu nhi yến 206
  • B-Class Student

    B-Class Student
    Tổng số bài gửi : 599
    $$$ : 746
    Date of Birth : 06/12/1997
Bài gửiTiêu đề: Re: ♥♥♥Cô dâu quỷ - Demon bride♥♥♥ Tue Mar 27, 2012 4:50 am

Oh bài đã lâu mà hôk coá ai giựt tem hít...thui cho mk đỡ phí....hơ..hơ
Xem chữ ký của tiểu nhi yến 206
Về Đầu Trang Go down
conngaytholam
  • C-Class Student

    C-Class Student
    Tổng số bài gửi : 269
    $$$ : 295
    Date of Birth : 09/12/1997
Bài gửiTiêu đề: Re: ♥♥♥Cô dâu quỷ - Demon bride♥♥♥ Wed Mar 28, 2012 1:25 pm

Chap 19 : Chiếc vòng .

***

Chiếc vòng – một định mệnh gắn kết giữa hai con người …

Liệu có thể dễ dàng làm mất ?!

Hãy suy nghĩ . Bạn sẽ tìm ra câu trả lời .

Đừng để bóng tối làm cho mù lòa tâm trí …

Sáng suốt lên !

-----------------------

Sáng hôm sau, khi vừa thức dậy… nó đã chẳng còn thấy Yul đâu nữa rồi. Có lẽ, hắn chẳng muốn phải ở bên cạnh con bé lâu

đâu… nó thầm nghĩ vậy rồi lại thở dài nhoài dậy, đủng đỉnh tiến tới cái tủ quần áo để chọn một bộ sao cho thật là phù hợp với buổi

leo núi ngày hôm nay.

Lọc cọc một hồi, cuối cùng nó cũng đã chọn được một bộ ưng ý, xinh xắn năng động – đúng chất Na Xư Bi !

Lon ton chạy lại phía đại sảnh, nơi có Jen và đám bạn đang đứng chờ nó đã lâu. Vừa thấy con bé xuất hiện, Chun đã nhăn mặt

càu nhàu…

-Cậu làm gì mà lâu la thế hả !!

-Hì ! Tớ ngủ quên đi mất !

-Hừ … lần sau mà còn lề mề như thế nữa là tụi tớ bỏ lại luôn đó !

-Hee ! Biết rồi mà ! Xuất phát thôi ^__^!

Trước khi lên núi, thầy hiệu trưởng còn đến từng lớp để phát cho mỗi đứa một cây gậy giữ thăng bằng, bởi đêm qua trời mưa to

nên đường trơn dữ lắm, phải cẩn thận !


* Cơn mưa ấy là do đợt bão mà hai đứa tạo ra đấy !

……………………

Lóc cóc trèo lên đến lưng chừng núi, bỗng… trời tự dưng tối sầm lại, rồi đen kịt, mỗi lúc một mịt mù khiến cho đứa nào đứa nấy

đều hết sức hoảng sợ, Xư Bi cũng vậy. Trong cơn hoang mang, bỗng, có một kẻ nào đó đã giở trò, đánh tráo từ chiếc vòng trên

tay Xư Bi, chuyển thẳng vào túi áo của anh Jen, khiến hắn tự dưng có cảm giác nằng nặng… Nhưng ngay lập tức, khi chuyện đó vừa

diễn ra xong xuôi thì bầu trời xám xịt cũng dần quang trở lại, mau chóng trở về cái vẻ trong sáng vốn có của nó khiến cho ai nấy

đều bình tâm đi tiếp. Jen và Xư Bi cũng tuyệt nhiên chẳng để ý gì về sự thay đổi trong chốc lát đó cả, họ vẫn tiếp tục cố gắng leo

lên ngôi chùa trên núi. Còn cái YuMi, nó cười thầm.

…………………………….

Hì hục mãi mới leo lên tới được đỉnh núi, nơi mà có các nhà sư cư ngụ trên một ngôi chùa cổ tại đó – rất khang trang và thanh tịnh.

- Không khí ở đây dễ chịu thật ! – Cái Xư Bi hít hà !

- Ừm … tiện cho việc tụng kinh ! – Cái Chun lại cười toe !!

- Ặc ! Cậu đi mà tụng kinh ấy ! – Con bé nhăn nhó .

" Kengggggggg !!! " – Hai đứa đang mải ngồi chí chóe, bỗng… có tiếng chuông chùa bất ngờ vang lên như âm vọng cả không gian,

đánh thức cả một vùng rừng núi bởi bản nhạc thiên thần này… Hai con nhóc cũng giật mình đứng dậy, lóc cóc đi theo ông trụ trì

tới một ngôi đền cổ, nơi mà tất cả mọi người đã tập trung đầy đủ đề chờ viết sớ (?!).

- Cái gì thế nhỉ ?! – Chun tò mò khi nhìn thấy mọi người đang cắm cúi viết …

-Không biết ! Lại đằng kia hỏi đi ! – Vừa nói, nó vừa kéo tuột tay con bé chạy lại phía Jen, nơi mà anh cũng đang đung đưa cây bút,

trầm tư nghĩ ngợi về một cái gì đó mơ hồ … mà nó không biết !

Ngồi phịch xuống cùng Chun, Xư Bi hí hửng ngó sang tờ giấy Jen đang viết… thì hắn vội vàng giật lại, có vẻ ngượng ngùng. Con nhóc

nheo mày, nó lại xị mặt một cách khó hiểu vì hành động ấy.

-Anh đang viết cái gì vậy ?! … À … cả mọi người nữa ?!

Jen ậm ừ, rồi rụt rè đặt tờ giấy đang cất lên mặt bàn, nhưng vẫn cố che đi, có vẻ như không muốn cho Xư Bi thấy… và tất cả mọi

người cũng vậy. Bấy giờ, trụ trì mới lại gần giải thích.

- Chắc các con tới muộn nên không biết. Đây là một truyền thống dành cho người đến thăm chùa. Mỗi người sẽ nhận được một tờ

sớ để tự viết về những suy nghĩ dành cho một vài người bạn thân nhất của mình. Sau đó treo chúng lên cây cổ thụ kia, để mọi người

cùng nhau chọn lựa, tìm hiểu xem suy nghĩ của bạn mình về mình như thế nào…

- Cũng hay đấy chứ ! Thầy cho con một tờ được không ạ ! – Sư vừa dứt lời, con bé cũng chợt reo lên thích thú rồi xin một tờ ngay,

Chun cũng vậy .

Nói rồi, hai đứa liền nhận lấy giấy và cắm cúi viết …

Đầu tiên, chúng phải chọn người đã, nhìn xung quanh, hai đứa nháy mắt với nhau… rồi nghĩ thêm vài nhân vật quan trọng trong

cuộc đời mình để suy ngẫm. Ngẫm đủ rồi thì bắt đầu viết thôi !

Một lát sau, sau khi công việc viết lách đã xong xuôi, Chun cùng Xư Bi hí hửng chạy lại cây cổ thụ, con nhóc nhíu mày nhìn nhỏ bạn,

cười tinh nghịch .

- Hey ! Cậu viết gì về tớ thế ! – Xư Bi nháy mắt đầy nghi hoặc.

- He he, cứ chờ đấy ! Chút nữa đọc sau … - Vừa nói, Chun vừa nhoẻn miệng cười nham hiểm.

Nhún … nhún … Xư Bi cứ nhún mãi, cố gắng với một cách khó khăn lên cái cành cao nhất mà nó muốn chọn, bởi tất cả các cành

xung quanh đều bị chiếm đóng hết cả rồi. Nhảy xuống, nó đành thở dài thườn thượt vì thất vọng.

– Chắc mình không treo được rồi !

Đang nản chí, định bỏ đi, thì … bỗng Yul xuất hiện, hắn chợt nắm lấy tay con bé, rồi với nó lên thật cao, tới gần đỉnh của ngọn cây

ấy để mắc cho bằng được tập sớ màu hồng. Vừa mắc, nó vừa mỉm cười e ngại. Nhưng, nụ cười ấy cũng đột ngột biến mất, khi

Yul vô tình nhìn thấy chiếc vòng trên tay con bé mà hắn tặng đã chẳng còn đâu nữa. Bất giác mím môi, Yul cảm thấy tim mình chợt

nhói… khi chưa hiểu rõ chuyện gì. Hắn lạnh lùng buông tay xuống, rồi nhìn thẳng vào mắt còn bé, đầy nghi hoặc…như thể là

đang hỏi cung nó vậy, làm con bé sợ !

- Chiếc vòng đâu rồi ?!

Yul vừa dứt lời, nó cũng bối rối giơ tay lên, nhưng rồi lại vội vàng rụt xuống … vì lo sợ.

-Chiếc vòng ?! À … nó đây … Ơ …

Nó ngơ ngác nhìn lên cổ tay mình ... và hết sức bàng hoàng vì tuyệt nhiên không thấy chiếc vòng đâu cả ?!!

" Không thể nào !! " - Con bé khẽ lắc đầu lo sợ, nó đưa mắt nhìn lên khuôn mặt lạnh lùng của Yul mà tái dại đi vì e ngại … liệu hắn

có giận không ?!

Nhưng hình như là giận lắm, trông Yul « nóng « thế kia cơ mà ! Đôi mắt cứ phừng phừng lên vì rực lửa. Yul khẽ nhếch môi cười,

một nụ cười thật khinh khỉnh mà cũng đầy chua chát. Nó muốn nhắm mắt làm ngơ mà không thể. Trước cái vẻ nóng giận bề ngoài

ấy, có lẽ, bên trong … Yul cũng đang đau lòng lắm ! Nó cảm nhận được thế mà ! Và nó đúng.

………………..

Yul quay đi, lòng hắn trĩu nặng, lo lắng về một cái gì đó thật mơ hồ… Một nỗi lo, không phải chỉ vì chiếc vòng, mà nó thật ý nghĩa…

Chắc con bé cũng chẳng coi trọng chiếc vòng đó đâu, cũng giống như đối với Yul vậy. Con bé cũng chẳng coi hắn ra gì cả ! Nghĩ thế,

Yul lại càng giận, hắn nắm chặt bàn tay mà như muốn đấm tan cả quả núi… Nhưng không thể, phải kiềm chế cảm xúc lại, cái

nỗi băn khoăn này… là chưa từng có !

Mọi người đều đi, đi cả rồi, sau khi đọc tấm sớ… Nó gỡ của Yul và Jen xuống khi nhìn thấy cả hai đều có tên mình trên đó. Vội vàng

mở ra đọc, con bé thật ngỡ ngàng trước những gì Yul viết. Chỉ vẻn vẹn có hai dòng, nhưng nó thật khó tả.

" Đồ ngốc ! Cô biết chiếc vòng mà chúng ta đang đeo không ?! Cô biết ý nghĩa của nó đúng không ?! Và cô cũng hiểu … vì sao

mà tôi lại đeo nó chứ ?! Vì vậy … đừng làm mất nhé ! Con sâu ăn tạp điên khùng … "

Ặc !! Có phải không vậy !!! Đến viết sớ mà hắn cũng chọc nó nữa !! Hắn mới thật là điên khùng ! Khiến cho người ta phát tức…

nhưng mà lạ… vì những lời hắn viết… nó in sâu, và cần phải suy ngẫm… Suy ngẫm xong thì lại chợt giật mình ! Chẳng nhẽ những

gì hắn nói là đúng ! Chẳng nhẽ hắn cũng nghĩ vậy ?! Chẳng nhẽ… hắn coi chuyện này quan trọng lắm sao ?! Thế thì lại càng không

ổn rồi… Nó đã làm hắn thất vọng, nó đã làm hắn mất lòng tin… Chắc hẳn là hắn đang giận nó lắm ! Khó mà bỏ qua … Con bé

thầm mím môi nghĩ ngợi, rồi nó lại thở dài, mở bức sớ thứ hai – của Jen .

" Nhóc là một thiên thần ! Anh nghĩ vậy đấy ! Cho dù nhóc có đang là loài Thiện Quỷ đi chăng nữa. Hãy cố gắng nhé ! Thu bắt thật

nhiều vong hồn vào. Có gì khó khăn cứ hỏi. Yên tâm là anh luôn sẵn sàng muốn giúp. Vì đối với anh, nhóc đã là một người đặc

biệt ! Một người mang lại cho anh nụ cười … Nhóc tin không ?! " …

Eo… những lời của Jen… khiến nó ấm ! Nói đúng hơn là « nóng «, nóng bừng cả mặt rồi nè ! Gấp sớ của Jen lại, mà mặt nó đỏ gay …

ngượng ngùng quá ! Hi hi ^__^ ! Jen cũng thật lạ … cái gì mà đặc biệt chứ ! Vừa nói, nó vừa lấy tay đập bàn bồm bộp… như một

con hâm. Nhưng gạt cái vụ ngại ngùng phấn khởi ấy sang một bên cái đã, việc quan trọng bây giờ là phải đi tìm lại chiếc vòng.

Nó thầm tự nhủ, rồi vội vàng đứng dậy, chạy ngay xuống núi, mặc cho mọi người đã sắp đến sân bay, chuẩn bị khởi hành trở về

thành phố.....

[ Tại sân bay ]

Đã sắp 8 giờ rồi, Chun nhìn quanh, nhìn mãi mà chẳng thấy Xư Bi đâu. Nó lại vội vàng chạy lại hỏi Jen xem tình hình.

- Anh Jen !! Anh có thấy cái Xư Bi đâu không ?! – Con nhóc vừa nói, vừa thở gấp hồi hộp .

Vậy mà hắn lại thản nhiên như chẳng biết chuyện gì. Thậm chí, còn ngơ ngác hỏi lại con bé.

- Hở … Không ! Ủa ! Em không thấy Xư Bi đâu à ?! Sắp bay rồi mà !!

- Thì đúng vậy, sắp bay rồi, thế mới chết chứ !!! Em đã đi tìm mãi mà chẳng thấy đâu, gọi điện thì tắt máy. Chuyện quái quỷ gì

đang xảy ra thế này không biết nữa ! Con nhóc này lại định đùa chúng ta à …

Vừa nói, nó vừa nhăn nhó lo ngại. Ngoài miệng thì ra vẻ mắng nham nhảm, nhưng thực sự là rất lo … rất lo …

Thấy thế, YuMi lại thầm cười, nó khẽ chậc miệng thích thú, có vẻ đắc ý lắm lắm …

- Hà hà ! Sắp có kịch hay để xem rồi !

………..

Nhìn quanh cũng chẳng thấy Xư Bi đâu, mà máy bay thì lại chuẩn bị cất cánh. Mặc dù bực mình lắm, nhưng vẫn phải gạt bỏ tự

trọng sang một bên, lần đầu tiên, thay vì nóng lòng, hắn lại vội vàng chạy vụt về phía núi… Để lại sự ngơ ngác cho tất thảy mọi

người.

Vừa đi, Yul vừa làu bàu tức tối, nhìn lên chiếc vòng màu bạc đã xỉn màu trên tay, Yul lại càng bực bội. Nhưng cứ nghĩ đến việc con

bé đang gặp rắc rối, nỗi lo lắng trong lòng hắn lại mỗi lúc một dâng đầy.

Vội vàng đến nỗi chẳng còn bận tâm đến đôi cánh, Yul một mình trèo lên ngọn núi, chẳng với chút pháp thuật trong tay… hắn muốn

tự mình tìm thấy con bé bằng sức lực của mình… Tuy vẫn còn rất giận, nhưng lo lại càng nhiều hơn.

Một bước …

Hai bước …

… Rồi hì hục mãi …

Cuối cùng … Hắn cũng tìm thấy nó …

Con bé ngốc nghếch đang cặm cụi tìm kiếm chiếc vòng kia …

Thấy nó bị thương …

Yul vội vàng chạy lại …

Hắn gắt...

-Đồ ngốc ! Làm cái quái gì mà ra nông nỗi này hả ?!! Cô có biết mấy giờ rồi không ?! Tính ở đây làm người miền núi à !! Đúng

là con sâu hồ đồ !!

Yul cứ mắng một tràng, còn Xư Bi thì chỉ biết lặng im ngồi nghe, rồi nó chợt phì cười.

- Sao anh lại tới đây …

Như bị bắt thóp, Yul chợt giật mình, rồi bất thình lình nhấc bổng con bé lên, chẳng nói chẳng rằng, hắn bung ra đôi cánh rồi bay

vụt lên không trung… đưa nó trở về dần chân núi… nhìn từ trên cao xuống dưới, cảnh vật thật là đẹp, cứ lấp lánh lung linh y

như một hòn đảo phát sáng vậy ! Xư Bi mỉm cười thích thú… nhưng ngay lập tức, nó lại bị Yul hằm hè.

-Đừng có mà vội cười ! Tôi chưa bỏ qua cho cô đâu ! Về nhà tính tiếp.

Yul nói mà mặt lạnh lùng khiến nó thấy rùng cả mình, im lặng rồi run run…

Kể từ ngày hôm đó, cho tới lúc về nhà, và mấy ngày hôm sau cũng vậy… Chẳng nói chẳng rằng, Yul lúc nào cũng lầm lì y như

một kẻ mất hồn, lạnh lùng vô cảm. Không cách nào tiếp cận được, không khí trong nhà thì mỗi lúc một nặng nề, người hầu hay

quản gia cũng đều phải kín tiếng. Không ai dám làm hắn giận ! Nó cũng vậy, vì thế lại càng im… Ngột ngạt… Con bé thấy khó thở !!

Nó muốn bỏ đi !!

"Sống cùng nhà với nhau mà khắc nghiệt thế này thì chi bằng bỏ đi cho thanh thản ! " - Ý nghĩ ấy vừa lóe lên… thì con bé cũng

ngay lập tức thực hiện. Nó bỏ đi, không một ai biết !

…………………………..

Một ngày bình thường cũng như bao ngày bình thường khác, trời quang mây tạnh, nhưng ngay khi Yul vừa trở về - không thấy

Xư Bi đâu, tìm khắp nhà cũng chẳng thấy… thời tiết lại nổi giông bão ầm ầm !! Người trong nhà ai nấy cũng lo sợ… sợ nó không

về… sợ lại bị giáng tội oan… nhưng không ai dám hé răng vì e ngại.

Yul thở dài, ngồi lì trong phòng suy ngẫm một đêm, rồi sáng hôm sau, hắn quyết định đứng dậy, gạt bỏ lòng tự trọng sang một

bên, Yul đùng đùng bước ra ngoài tìm nó.

Hắn đi tới khắp mọi nơi, tất cả những nơi mà chúng nó đã từng cùng đi qua, từ khu phố Trung – Hàn, đến phòng chơi bowling,

rồi thư viện vv… Nhưng tuyệt nhiên – chẳng thấy ! Lòng lo lắng… nỗi lo sợ mỗi lúc một nhiều… hắn lo rằng con bé sẽ biến

mất, hắn lo rằng con bé sẽ chẳng quay trở lại. Kìm nén cái cảm xúc này sao mà rất khó, nó khó hơn nhiều so với ngày đầu gặp

mặt… Biết mà … Nếu biết trước thì đã cố giữ khoảng cách, nhưng giờ là quá muộn !

Thậm chí, ngay cả bây giờ đây, cái tôi cao ngất trời của « quý ông Yul « cũng bị bác bỏ, bởi… hắn phải tới tìm Jen – hy vọng cuối

cùng để thấy được Xư Bi. Hắn mong con bé sẽ ở đó, vì chẳng còn nơi nào khác nữa, nhưng càng nghĩ, lại càng thấy bực mình !

Nếu Xư Bi mà ở đó, vừa vui, mà chắc cũng vừa nổi điên lên mất ! Cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình, Yul vừa cố tự đánh hạ

bản thân, vừa lê bước mệt mỏi tới đó… cả ngày hôm nay, hắn chân trần đi tìm nó.

……………

Tới nhà Jen, Yul bấm chuông … một cách do dự. Chẳng mong gì khi Jen sẽ thấy Yul tìm đến, chắc hắn sẽ cười vào mặt mình mất.

Nhưng không phải vậy, Jen cũng hết sức bất ngờ.

Bước ra khỏi căn nhà đồ sộ to như một tòa lâu đài màu trắng – tòa lâu đài giống như nơi cư trú của một thiên thần, Jen ngơ ngác

khi thấy Yul xuất hiện.

Không vào khi được mời, Yul chỉ đứng ngoài lẳng lặng, hắn dõng dạc.

-Xư Bi đâu ?!

-Xư Bi ?! Cô ấy không có ở nhà anh sao ?!

Jen vừa dứt lời, Yul lại chợt thấy lặng cả người… vậy là hy vọng cuối cùng cũng dập tắt ! Chẳng còn nơi nào để đi cả… không

thèm trả lời Jen, Yul ngoảnh mặt trở về …

Nhưng ngay khi hắn vừa mới kịp bước ra tới bậc cửa, Jen đã vội vàng kéo tay lại rồi đặt vào lòng bàn tay hắn một vật gì đó… to

bản mà lạnh ngắt – Chiếc vòng !

Yul trố mắt nhìn, ánh mắt hắn như rung lên vì tức giận, hằn học ngước lên với ý nghĩ Jen là kẻ gây chuyện, Yul hằm hè.

- Sao anh lại có chiếc vòng này ?! Đừng có nói với tôi là « không biết « đấy !

Không phải là không biết ! Jen có biết, nhưng chỉ là ngờ ngợ, vì vậy… nghĩ gì nói đấy luôn.

- Nhật thực…...

Chỉ vẻn vẹn có hai từ khiến cho Yul phải nghiêng đầu khó hiểu. Hắn chờ đợi câu trả lời tiếp theo. Jen thở dài, rồi lại nói tiếp.

- Ngày hôm ấy, sau khi có hiện tượng nhật thực bất ngờ xảy ra. Tôi không biết, nhưng cảm giác có thứ gì đó nằng nặng bỗng

nhiên rơi vào túi. Có thể chỉ là cảm giác nên tôi không bận tâm, nhưng trở về nhà mới biết… lúc đó thì có lẽ đã là quá muộn. Chuyện

giữa anh và Xư Bi xảy ra khiến cho tôi không tài nào tiếp cận được, đến hôm nay mới có dịp…

Nắm chặt chiếc vòng trong tay, hắn mím mỗi… rồi chợt nhớ tới sức mạnh của YuMi – chỉ YuMi mới có thể làm được điều này…

hắn lại cảm thấy hối hận … hối hận vì đã trách Xư Bi. Vội chạy vụt đi trước khi ngoái đầu nói với lại.

-Tại sao anh không dùng chuyện này để gây chia rẽ giữa bọn tôi ?!

-Vì tôi không thích dùng thủ đoạn.

-Có lẽ thế ! Cảm ơn.

Đó là lần đầu tiên, Yul cảm ơn một người nào đó, cho dù, hắn ở phe đối lập với mình.

……………….

Những bước chân dồn dập trải dài trên con đường đại lộ sâu hun hút… tưởng chừng như chẳng có điểm dừng. Tâm trạng hoang

mang, thậm chí hắn còn chẳng biết là mình đang đi đâu nữa … Phải tới nơi nào để tìm thấy con bé đây ?!

Bỗng, trong đầu hắn chợt vang lên một vài lời nói …

- Tôi có một ngôi nhà …Tôi có một chỗ trốn …Đó là lãnh địa của tôi …

" Chiếc cầu trượt ! " - Yul vội vàng chạy ù tới đó, không do dự .
Xem chữ ký của conngaytholam
Về Đầu Trang Go down
tiểu nhi yến 206
  • B-Class Student

    B-Class Student
    Tổng số bài gửi : 599
    $$$ : 746
    Date of Birth : 06/12/1997
Bài gửiTiêu đề: Re: ♥♥♥Cô dâu quỷ - Demon bride♥♥♥ Wed Mar 28, 2012 2:57 pm

Hơ..hơ...hơ..nhỏ Yumi đó wa? thực nguy hiểm ... siêu cấp nguy hiểm
Xem chữ ký của tiểu nhi yến 206
Về Đầu Trang Go down
conngaytholam
  • C-Class Student

    C-Class Student
    Tổng số bài gửi : 269
    $$$ : 295
    Date of Birth : 09/12/1997
Bài gửiTiêu đề: Re: ♥♥♥Cô dâu quỷ - Demon bride♥♥♥ Wed Mar 28, 2012 8:55 pm

Chap 20 : Cần có một niềm tin ?!

***
Hãy tin tôi …

Làm ơn đừng nghi hoặc …

Cho tôi một cơ hội .

Tôi sẽ làm lại từ đầu !

Ở bên tôi thôi nhé …

--------------------------

Hồng hộc chạy miệt mài trên con đường đại độ, mặc dù đôi chân đã rã rời nhưng Yul vẫn nhất quyết không dừng bước. Vì một

khi đã xác định được mục tiêu, hắn sẽ không bao giờ bỏ cuộc… Và kể cả lần này cũng vậy. Vẫn biết, khó có thể nhận được lời

thứ tha…

Vội vàng chạy tới khu tập thể, nơi có một sân giải trí với những thứ đồ chơi đã cũ mèm và có phần hoen gỉ… Yul đột ngột dừng lại

khi nhìn thấy Xư Bi đang cặm cụi nghịch cát đằng kia, có vẻ chú tâm lắm !

Hình như… con bé đang cố đắp lên một hình tượng nào đó, có vẻ hơi giống mặt của Yul. Hắn chợt phì cười, nhưng nụ cười ấy lại

nhanh chóng bị dập tắt khi mà Xư Bi lập tức đấm tan đống cát bằng tất cả sự bực tức của mình, con bé hằm hè trong nước mắt…

- Cái đồ Yul chết tiệt !! Chỉ vì một chiếc vòng mà anh dám đối xử với tôi như thế sao ?!! Có biết là sống với người câm thì khó

chịu thế nào không hả ?!! Anh đúng là cái đồ ích kỷ mà !!

Vừa nói, con bé vừa đấm bùm bụp vào cái tượng cát khiến cho chúng mỗi lúc một nát ra méo mó. Ngay lập tức, Yul vội vàng

chạy tới chặn lại, mặt nhăn nhó .

- Yà ! Cái đồ ngốc nghếch kia!! Sao mà cô ác thế hả!! Tính đập nát cái mặt tôi ra đấy à !! Trông thảm như vậy còn chưa đủ hả?!!

Tiếng Yul vừa cất lên… khiến cho nó chợt giật mình… như sững người… rồi vội vàng quay ngoắt lại… giương mắt nhìn ngơ ngác.

- Yul … sao anh lại ở đây ?!!

Thấy Xư Bi cứ nhìn mình chằm chằm, có vẻ rất chi là xúc động, Yul lại vội vàng quay đi bối rối. Hắn cứ làm như là bực mình lắm ý!

- Hừ !! Tôi không ở đây thì ở đâu hả !! Cô có biết cô bỏ đi như thế… làm... làm tôi… à không ! Làm mọi người trong nhà lo lắng lắm

không hả !! Mom đã thức mấy đêm mất ngủ vì mong cô về rồi đấy !! Cô đúng là cái đồ vô trách nhiệm mà !!!

Yul cứ mắng, cứ nói ra một tràng… thậm chí còn chẳng thèm ngớt lời, bởi… đó mới chính là những suy nghĩ mấy ngày nay của hắn.

Cho đến khi, Xư Bi chợt ngắt lời, con nhóc thản nhiên nhảy vào chen ngang.

- Yà ! Xạo vừa thôi chứ ! Làm gì đến mấy ngày ?! Tôi mới bỏ đi có một hôm mà !!

- À … ừ … thì … bỏ qua !! Dù sao thì cô cũng thật là vô trách nhiệm !! Sao cô dám bỏ đi mà không nói với tôi một tiếng hả !

- Hơ ! Buồn cười nhờ ! Tôi bỏ đi mà con phải nói với anh là sao !!

Nói đến đây, bỗng … mặt Yul đỏ bừng lên, rồi ậm ừ suy nghĩ một lúc, hắn lại ấp úng …

- Vì… vì… Vì cô là vợ tôi !! Ngay khi cô được gả cho tôi thì cô đã là người của tôi rồi !! Vậy nên… khi tôi chưa nói ra đi thì cô nhất

quyết không được đi đâu cả !! Chỉ ở bên tôi thôi…

Yul vừa nói… tiếng hắn lại cứ bé dần… rồi như hết hơi, thì thào đến khó hiểu. Con nhóc cũng phì cười, rồi đột ngột, hắn lại tóm lấy

tay nó, và nhanh chóng đeo vào đó một chiếc vòng mang tên đã từng bị đánh mất ^^ !

Nhận lại chiếc vòng, ngắm nó lung linh trên tay mình, con nhóc cứ ngơ ngác, rồi đưa mắt qua nhìn Yul, nheo mày với vẻ mặt

thật - là - khó - hiểu !

Yul lầm bầm …

- Đừng có mà làm mất nữa đấy !

Con nhóc cũng lắp bắp .

- Nhưng … sao lại … tôi tưởng …

Hắn gắt, mặt đỏ gay… nhưng dường như cũng có chút ngượng ngùng.

- Là Jen … hắn nhặt được … Không biết sao nữa … Nhưng … Đừng có mà làm mất nữa đấy !! Không thì cô chết chắc !!!

- Nhưng … tại sao …

Nó vẫn cứ thắc mắc, bởi chẳng hiểu vì sao mà chiếc vòng lại ở trong tay Jen được. Nhưng chẳng thèm để cho con bé kịp nói hết

câu, bất thình lình, hắn vòng tay, ôm chầm lấy con bé… khiến nó ngỡ ngàng… gần như chết đứng.

Ôm chặt con bé trong tay, hắn chỉ muốn cứ như thế này mãi … không rời, rồi lại thì thầm bên tai con nhóc.

- Yà ! Đừng có nói với tôi là cô chưa xem mặt bên trong chiếc vòng bao giờ đấy !

" Mặt bên trong của chiếc vòng ?! Có gì hay hay sao ?! "

Vừa được gợi ý, ngay lập tức, nó liền lật mặt bên trong của chiếc vòng ra xem… và vô cùng bất ngờ trước dòng chữ đã được khắc

trên đó tự bao giờ.

" Yà ! Đồ con sâu ăn tạp ngốc nghếch ! Ngay khi tôi đeo chiếc vòng này cho cô … cũng là lúc định mệnh của cô được gắn chặt với

cuộc sống của tôi rồi đấy ! Vậy nên … đừng có mà bỏ chạy. Tôi sẽ không tha cho cô đâu !! Hãy mãi ở bên cạnh tôi thôi "

….

Hai má nó chợt nóng bừng, rồi rụt rè vòng tay qua lưng hắn, ôm thật nhẹ khiến Yul cảm thấy cứng cả người…đôi môi hắn khẽ mỉm

cười…Và trong giây phút đó, chỉ một cái gẩy tay cũng khiến mọi vật xung quanh bất ngờ trở nên sáng bừng, lung linh như đom đóm…

…………………

Sau khi đã làm lành lại với nhau, đi trên con đường, cùng chung bước, bất giác… trong lòng hai đứa đều có những xúc cảm lạ kỳ về

sự rung động với người bên cạnh mình … mặc dù trước đó chưa bao giờ nhận ra.

Đang ríu rít tay trong tay, bỗng … có tiếng xe ga từ đâu xẹt qua rồi chặn đứng hai đầu khiến con bé khẽ giật mình.

- Bọn nào thế này !!

- Hắc ám ! – Yul khẽ phân trần.

- Hắc ám sao ?! Vậy bọn chúng là … chết tiệt !! – Con bé khẽ mím môi, vì nó lại nghĩ đến YuMi, chắc hẳn cô ta là thủ phạm !

Đẩy lùi con bé lại ra đằng sau lưng mình, Yul bước lên che chắn. Hắn cất giọng rất dõng dạc mà uy quyền.

- Để anh ! Với lũ hạng bét này thì chỉ một cái búng tay cũng đủ tiêu tùng !

Nghe giọng Yul nói, lạnh ngắt mà vững vàng, khiến tất cả lũ côn đồ đều chợt thấy sực sợ. Tuy vậy, chúng vẫn cố để không biểu lộ ra

ngoài, thằng cầm đầu chợt bước lên to tiếng !

- Mày nói cái gì !! Thằng ranh con ! Hôm nay ông sẽ cho mày chết !!!

Nói rồi, tức tốc, hắn nhảy phắt lên định cầm dùi đâm vào mặt Yul, nhưng chẳng thể đơn giản như thế, không né, Yul vẫn sừng sững

đứng lại, rồi đợi hắn tới thật gần, Yul mới phẩy một ngón tay, khiến cả người hắn đột ngột té nhào… vô kiểm soát ! Bọn đàn em vội

vàng chạy ra đỡ lại, rồi chần chừ không dám tiến lên, mặc cho Yul đã dần dần bước tới… xoay nhẹ cả bàn tay…

Bỗng, chẳng hiểu làm sao mà con bé lại đột nhiên chặn lại, cầm chặt lấy tay hắn, nó đưa mắt nhìn trân trân …

- Yul … để phần con lại cho em giải quyết nhé !

Khẽ tái mặt, Yul thở dài rồi lại chau mày phản đối.

- Hừm … không được ! Em còn yếu lắm !!

- Đi mà … - Nó lại nài nỉ mãi không thôi !

Bất giác phì cười ( bất lực ), Yul đành ngập ngừng đồng ý.

- Híc ! Thôi được rồi !! Cẩn thận đấy nhé !

Yul vừa kịp dứt lời thì Xư Bi cũng lập tức nhảy vọt lên, biến hình trong phút chốc.

Nhìn nó xuất hiện trước đám côn đồ với bộ trang phục của Quỷ trông thật là yêu… à mà nhầm ! Dũng mãnh ^^!

Đừng trước bọn con đồ, cầm chắc cây trượng vàng trong tay, nó khẽ đưa tay xoay xoay vài nhát rồi tiến tới… từng bước rầm rập !

Thấy con bé cứ hùng hổ bước lên, thằng đầu đàn lại khẽ nheo mày chẹp miệng.

- Hà hà ! Để xem con ranh con như mày thì làm được gì nào !!

- Làm như thế này này !!

Vừa dứt lời, nó bất ngờ nhảy lên, xoay mình quật cái đốp cây trượng Quỷ vào bụng hai thằng béo, rồi nhanh chóng quay ngoắt lại,

quăng chân quất mạnh vào đầu hai thằng còn lại khiến chúng ngã vật ra đằng sau, loạng choạng choáng váng …

Xoa đầu đau nhói, mấy thằng lại rầm rập gầm ghè tiến lên, tính bổ nhào lấy nó. Thấy thế, Yul vội vàng tiếp ứng… nhưng lại chợt

dừng lại, khi thấy Xư Bi – bây – giờ – mới – bắt – đầu – hành động .

Nó chợt lùi về phía sau vài bước, dang hai cánh tay đầy sức mạnh ra, rồi xoay xoay như thể đang muốn hút một vật gì đó. Thằng

đầu đàn lại chẹp miệng.

- Yà ! Muốn tập trung khối cầu hả con ! Nhưng ở đây làm quái gì có năng lượng thiên nhiên cho mày tập hợp ! Chịu chết đi con !!

Nghe hắn nói thế, Xư Bi lại khẽ mỉm cười, thế rồi, ngay lập tức, nó xoay mạnh hai bàn tay, khiến tất cả những luồng không khí

xung quanh đều cuốn tuột vào lòng bàn tay nó, tạo thành một khối cầu khổng lồ mang màu trắng đục như không khí đậm đặc,

rồi bất thình lìn , con bé tung chưởng cái bùm khiến cả đám đều té nhào ra chới với …

- Không khí chẳng phải cũng là năng lượng thiên nhiên hay sao ! Nhận đòn vì sự ngu ngốc này đi !!!

Vừa nói, nó vừa chĩa mạnh những ngón tay, đâm ra thành hàng ngàn những “ sợi “ không khí, trắng muốt và sắc buốt như thép

vậy ! Đám du côn còn chưa kịp hoàn hồn đã phải tái mặt với đòn tấn công tiếp theo, những sợi không khí “mọc” ra từ tay con bé

bất ngờ cuốn chặt lấy cổ chúng, rồi nâng vút lên tầng không, quay tròn chúng như những hạt bụi bé nhỏ, rồi bất thình lình, hút tuột

chúng vào lốc vòi rồng trên không đã được tạo ra ban nãy… khiến chúng kêu thét lên trong kinh hoàng rồi dần dần biến mất…

chỉ còn để lại những quầng sáng xanh dần dần xuất hiện, bay vút vào trong chiếc vòng thánh giá của con bé, tạo lên một màu trắng

sáng bên vùng cánh màu đen… và… lốc vòi rồng cũng dần biến mất.

Nắm chặt chiếc vòng hình thánh giá trong tay, nó lại áp nhẹ vào ngực mình rồi thầm thở phào nhẹ nhõm. Tay trong tay trở về

nhà, Yul cũng phải trầm trồ khen ngợi.

- Yà ! Em mới học được những chiêu ấy từ bao giờ vậy ?!

- Hưm… em cũng không biết nữa! Từ khi nghe được cuốn sách thì mọi chiêu thức cứ tự dưng xuất hiện trong đầu như vậy đấy!

- Ồ ! Thế à ! Xứng đáng là vợ anh ! Ha ha !!

- Yà !! Quên đi nhé !! Anh vẫn chưa được duyệt đâu !!

- Vậy thì còn phải chờ đến bao giờ ?!!

- Hì hì ! Cứ từ từ cái đã !

…………………..

Tuy đi trên đường vui vẻ là thế, nhưng ngay khi vừa về đến nhà, Yul đã phải tức tốc gọi đám người hầu vào phòng Thư Giãn để mát

xa cho cái chân rã rời của mình. Cũng phải thôi, bởi cả ngày hôm nay hắn đã phải lóc cóc đi tìm con bé bằng đôi chân trần suốt mà !

Còn Xư Bi , ngay khi vừa mới mở cửa bước vào phòng , con bé đã phải hét toáng lên hoảng hốt vì … cái đầu Mr.Bụt lại thò lò từ trên trần nhà lủng lẳng treo xuống TT___TT!!!

Vừa hét, vừa đập, vừa tát túi bụi …

- Á á á á á á !!!! Maaaaaaaaaaaaaaa !!!

Tiếng hét của con bé bất ngờ cất lên, đột ngột vang vọng xuống cả tầng dưới, nơi mà Yul và đám người hầu còn đang xoa bóp

chân tay, bỗng, hắn lại vọng tiếng lên hỏi.

- Có chuyện gì vậy ?!

Sau khi đã định thần lại được… đó là Bụt, con bé lại liền lắp bắp cho qua…

- A ha … con ruồi !! Có một con ruồi !!

" Sặc ! Có mỗi con ruồi mà cũng phải sợ ! Đúng là đồ con gái ! " – Yul lại lầm bầm.

Đột ngột bị ăn cả một tràng tát liên hoàn, Bụt ngơ ngác bổ nhào mình xuống đất, xoa má kêu ca.

- Hừ … Người ta đẹp lão thế này mà con dám bảo là ruồi hả !!!

Ngồi phịch xuống giường, nó cũng làu bàu chẳng kém .

- Xì ! Đấy là may con chưa ví với dơi đấy nhá !!

- Hí hí ! Dơi thì được ! Ta cũng đang học tuyệt chiêu lộn mình của dơi đây mà ^^!!

- Sặc … thì ra phởn là do thế (__ __")!!

Nhẹ nhàng gác chân lên chiếc giường quen thuộc, con bé lại nghoe nguẩy rồi đưa mắt qua nhìn Bụt tò mò.

- À … Mà vụ hôm đi picnic !! Bụt nói dối con nhé !!

Nhắc tới “vụ hôm đi picnic”, bỗng, Bụt lại chợt giật mình, cười xuề xòa rồi chối đây đẩy.

- Ầy dà ! Dối đâu mà dối ! Ta nói thật mà ^^!

- Thật mà như thế à !! Mom sunbeanim ghét Bụt thấy ớn á !!

Nói đến đây, mặt Bụt lại xị xuống, rồi trầm ngâm …

- Đâu … ghét đâu mà ghét ! Bây giờ yêu rồi !!

- Yà ! Yêu thật không ?! Tự dưng cứ thấy lạnh cả người nhá !!

- Cái gì !! Ý con là bảo ta “chém gió” hả !!

- Thì lại chẳng ạ !!

Vừa nói, nó vừa lăn ra giường mà cười, rồi như sực nhớ ra lý do vì sao Bụt đến, con bé lại đột ngột ngồi bật dậy, vuốt nước mắt

( cười ra nước mắt !) .

- À ! Mà quên mất ! Hôm nay Bụt tới tìm con có việc gì không ạ ?!

- À phải ha ! Ta quên hỏi con chuyện này …

Vừa nói , Bụt lại vừa cuốn mấy sợi râu đã bạc màu trắng phớ của mình lên mà trầm ngâm .

- Tháng này con đã thu phục được bao nhiêu vong hồn rồi ?!

Nghe Bụt nói, nó mới sực nhớ ra, rồi vội vàng đưa tay lên từng ngón tính nhẩm.

- Hưm … xem nào … từ vụ bắt được năm anh em nhà thằng Obi, rồi bọn vong hồn trên sàn diễn, tới bé YuZu thì tự nguyện, còn

con quái vật biển cả hôm pic nic nữa … Tính đến đây … A quên ! Vừa nãy con cũng mới thu phục được mấy vong hồn nhập xác

nữa nè ! Chắc cũng khoảng hơn ba mươi rồi đấy !

Nó vừa cười nhăn nhở, vừa chăm chú tường thuật lại cho Bụt, Bụt cũng gật gù cười rồi nghiêng đầu tỏ vẻ hài lòng.

- Ừm ! Mới tháng đầu thế là khá đấy ! Tuy nhiên, quãng thời gian này con mới chỉ thu bắt được một phần ba số vong hồn cần

thiết thôi. Còn hai tháng nữa, con phải cố gắng… Nếu không… con biết hậu quả sẽ ra sao rồi đấy !!

Vừa nói, giọng Bụt lại vừa trùng xuống dần… rồi từ từ biến mất vào hư không… khiến con bé cứ bị ám ảnh mãi bởi những câu dặn

dò ấy ! Bước tới chiếc gương cạnh tủ gần giường, nó lại khẽ đưa tay lên ngực rồi từ từ cởi từng chiếc cúc trên áo ra, để lộ ra đó

là một vùng lưng trắng muốt đã bị nhuốm màu đen bóng bởi những hình xăm mang hình cánh quỷ. Bần thần nhìn lại mình, nó

bỗng nắm chặt bàn tay rồi tự nhủ…

- Phải cố gắng lên ! Na Xư Bi ạ ! Tao không muốn mày phải chết !! …

***Mn thấy Yul có đáng iu hok ??? Hihi, a Yul .........
Xem chữ ký của conngaytholam
Về Đầu Trang Go down
ruyushin1810
  • Teacher

    Teacher
    Tổng số bài gửi : 813
    $$$ : 1260
    Date of Birth : 18/10/1997
Bài gửiTiêu đề: Re: ♥♥♥Cô dâu quỷ - Demon bride♥♥♥ Wed Mar 28, 2012 9:40 pm

tem

like couple yul và xư bi
Xem chữ ký của ruyushin1810

Về Đầu Trang Go down
tiểu nhi yến 206
  • B-Class Student

    B-Class Student
    Tổng số bài gửi : 599
    $$$ : 746
    Date of Birth : 06/12/1997
Bài gửiTiêu đề: Re: ♥♥♥Cô dâu quỷ - Demon bride♥♥♥ Wed Mar 28, 2012 10:17 pm

hơ...hơ....đúng zậy

riêng couple Yul ♥ Na like mạnh ế chớ ~^^~
Xem chữ ký của tiểu nhi yến 206
Về Đầu Trang Go down
conngaytholam
  • C-Class Student

    C-Class Student
    Tổng số bài gửi : 269
    $$$ : 295
    Date of Birth : 09/12/1997
Bài gửiTiêu đề: Re: ♥♥♥Cô dâu quỷ - Demon bride♥♥♥ Thu Mar 29, 2012 5:39 pm

Chap 21 : Bữa tiệc màu tím .

***

Một bữa tiệc đến từ thiên nhiên …

Một bữa tiệc không chỉ là sự bù đắp …

Một bữa tiệc – chỉ có riêng hai đứa .

Và có Mom – người mẹ của thiên nhiên .

-------------------------

Sáng ngày hôm nay thức dậy , nó thấy mọi sự đều rất lạ . Không tiếng chuông , cũng không một tiếng gõ trống , nhưng với thói

quen bị đánh thức thường ngày nên nó vẫn có thể tự mình dậy sớm .

Nheo mắt nhìn xung quanh, con bé trườn mình tỉnh dậy, rồi như càng ngạc nhiên hơn… khi thấy xung quanh mình là một màu

hồng tuyệt diệu với những cánh hoa đỏ tươi được rải khắp nhà. Còn chưa hết ngỡ ngàng, nó lại chợt vô tình tìm thấy câu trả lời cho

riêng mình – đó là tờ giấy màu hồng xinh xắn được đặt ngay ngắn cạnh kệ để bàn – của Yul chăng ?!

Ừ ! Của Yul thật ! Vội vàng mở bức thư ra, con bé hồi hộp đưa mắt đọc …

“ Yà ! Đồ ngốc ăn tạp ! Dậy mau đi thôi ! Ngủ nướng thế hả !! Ăn mặc đẹp vào nhé ! Rồi nhanh chóng ra phía sân sau cho anh.

Nhớ tìm tới khu rừng màu tím ấy, đi sâu vào trong em sẽ thấy được sự ngạc nhiên – sự ngạc nhiên bất ngờ anh dành cho em đấy !

Tuy nó không phải là một cái gì to tát, nhưng chẳng phải em vẫn luôn mong có một đám cưới cho ra trò đó sao. Ừm… tuy bây giờ

anh chưa thể làm được … nhưng sau này … thì nhất định đấy ! Tin anh nhé ! Còn bây giờ thì hoạt động đôi chân đi nào ^^ !

Gấp bức thư lại, con nhóc lại làu bàu - “ Hừ !! Gì mà đồ ngốc ăn tạp chứ !! Hắn nói cứ như mình là con hợi ý ! Nhưng thay vì

phải bỏ đi , hắn lại được Chun mua tặng cho một chiếc mặt nạ hình con gấu để đeo tạm – cứ như sao giấu mặt ý nhở ;)) !

……

[ Đến cửa hiệu vớt cá ]

Vừa lướt qua cửa hàng vớt cá, nơi có cả đám người tò mò đang đứng lại tham gia, Xư Bi cũng vội kéo với tay Chun lại, rồi đòi

vớt cá ^0^ !!!

Chun và Jen thở dài, quyết định nghe lời con bé .

…………………………

- Ha … làm sao để vớt được nhỉ ?!! Lại hụt rồi !! Tức thiệt !! Cái lưới này làm sao ý !!! – Thử đi thử lại bao nhiêu lần, Xư Bi toàn

hụt… nó lại đâm ra tức tối, rồi đổ thừa cho cái lưới .

Chun khẽ phì cười, rồi cũng xin ông chủ đưa cho mình một chiếc lưới, đẩy con nhóc ra một góc, nó đủng đỉnh tiến vào và bắt trận!

Trận chiến “ bắt cá “ diễn ra thật là hồi hộp ! Chun nhẹ nhàng đưa tay vớt từng làn cá , nhưng thực ra là nó đã sử dụng

chút phép thuật , thay vì chơi đơn thuần như mọi người nó lại đi điều khiển làn nước và khiến lũ cá cứ “tự nhiên” bay vèo vèo vào

trong chiếc lưới của mình … đương nhiên – cũng trở thành kẻ chiến thắng >”< !!

Xư Bi lầm bầm khi nhận được phần thưởng , vì nó cũng biết thừa là Chun đã xử dụng mánh . Nhưng Chun mặc kệ , dù sao thì vẫn

cứ là phép thuật của mình , nó vẫn vui !


Cho đến khi bước tới cửa hàng ném pháo bông , cuộc chơi của tụi nó mới thực sự bắt đầu . Lần này thì chỉ có Jen và Xư Bi tham

gia thôi , cầm hai suất pháo bông trong tay , mỗi phần gồm năm cây pháo , hai đứa quyết định thi nhau xem ai phóng được trúng

nhiều mục tiêu hơn thì thắng … He he !

Jen là một tay thiện xạ , vì vậy nhất định không thể thua . Nhưng Xư Bi cũng là một kẻ ném đá có nghề … nên cũng quyết không

chịu lùi bước . Màn “đấu đá” diễn ra vô cùng căng thẳng … khi mà từng cây pháo được phi ra , cái trúng thì nổ đoàng đoàng , bung

ra từng làn pháo trắng xóa và ánh vàng kim trông thật tuyệt , còn cái trượt thì nằm lăn lông lốc một chỗ … trông chẳng ra gì =.=!

“ Cuộc chiến “ kết thúc cũng là lúc năm cây pháo bông nằm trong tay hai đứa đều hết sạch , và … chẳng có ai chiến thắng cả !

Lý do rất đỗi đơn giản và cũng tất , lẽ , dĩ , ngẫu nhiên khi pháo của hai đứa cứ rầm rầm bay đến mà choảng nhau , vỡ tan và bắn

hòa trong không khí , tạo nên một khủng cảnh thật là tuyệt đẹp !! Còn tất cả mọi người xung quanh thì cứ ngước mắt lên nhìn, không

thèm chớp !

- Waaa !!! Tuyệt quá đi mất !! Họ ném làm sao mà toàn trúng nhau vậy !!!

- Haa … nhìn thích ghê ta !!

Tất cả mọi người đều trầm trồ cổ vũ , nhưng mặt con bé thì cứ ỉu xìu ra như cái bánh thiu … cho đến khi , ông chủ hàng cầm một

con gấu bông to bự dần dần bước lại , giơ ra trước mặt nó và tặng lại cho con bé .

- Hơ … - Nó ngơ ngác ngước mắt lên nhìn …

- Tặng cho cháu đấy , vì hai người hôm nay đã thực sự làm cho buổi lễ hội trở nên náo nhiệt hơn ! – Ông chủ cười phúc hậu và đưa

con gấu vào tay con bé .

- Wa … cho cháu sao ?!! CẢM ƠN BÁC NHIỀU NHA !!! – Vừa nói , nó vừa thích thú ôm chầm con gấu vào lòng mình, cười tít mắt !!!

Vừa đi , con nhóc vừa thích thú cầm lấy con gấu, rồi hít hà thật là vui , ngước mắt qua nhìn Jen , nó cũng khì khì cảm ơn một cách

ngượng ngùng – có con gấu một phần cũng là nhờ công hắn mà .

Đi đến cuối khu lễ hội cũng là lúc tụi nó bị chặn đứng lại bởi một nghĩa địa ma phía trước ! Mà nói là nghĩa địa ma cũng không

hẳn, bởi nó giống như một mê cung thì đúng hơn ! Chợt dừng lại … Chun chậm bước tiến về phía trước và tò mò hỏi ông bảo

vệ - hắn mặc áo choàng đen , chỉ để lộ ra mái tóc màu vàng .

Con bé hí hửng .

- Hey ! Cho hỏi … có trò gì ở đây vậy ?!

Tên bảo vệ có vẻ ngạc nhiên , rồi ậm ừ quay ra chỉ cho nó .

- Ủa ?! Cô không biết sao ! Đi tìm lối đường ra ở mê cung ma là một trò chơi đã phổ biến ở đây từ bao năm trước rồi đấy ! Nếu

không ngại … tôi có thể cho mỗi người một vé !

Hắn ta vừa dứt lời , thậm chí còn không để cho hai đứa kia ú ớ thêm một câu nào , Chun vội vàng kéo tay hai người chạy thẳng vào

mê cung . Nhưng vấn đề ở đây là không được đi thành nhóm , mỗi người phải tự lập tìm đường riêng cho tới khi thoát được ra

đầu bên kia của mê cung . Hoàn toàn không được lập thành một đội và trong tay chỉ có một cây gậy phát sáng để tìm đường . Cuộc

chơi sẽ rất khó khăn khi mà không có quyền giúp đỡ …

Cho dù có là như vậy, Chun vẫn có vẻ rất hứng khởi, còn Jen và Xư Bi thì ngược lại … Con nhóc ậm ừ một cách sợ hãi, thực ra

đồng ý tham gia trò chơi cũng chỉ vì con bạn, còn Jen thì chẳng mấy bận tâm vì chơi hay không cũng chẳng thành vẫn đề ^__^

Cuộc chơi bắt đầu cũng là lúc tất cả bọn nó đều phải chia nhau ra và độc lập đi vào ba cánh cửa dẫn tới khu mê cung phía trước …

Đó là một mê cung với hàng ngàn vong hồn đang nương náu , một nghĩa địa có thật !

Bước vào cánh cửa mê cung đầu tiên , Xư Bi hồi hộp bạo chân thử bước … Chợt , bỗng nó giật bắn cả mình khi nghe thấy

tiếng “ Ó ! “ phát ra từ đằng sau ! Bất thình lình … buông tay rơi cả cây gậy …

Rùng mình . Con bé cố gắng đánh thức bản thân và tự nhủ rằng đây chỉ là một trò chơi đơn thuần không đáng sợ . Nghĩ thế , nó

lại rụt rè cúi xuống và mau chóng nhặt lấy cây gậy để tìm đường … Nhưng – ngay khi vừa chạm tay xuống mặt đất … thì một

bóng ma từ đâu bước tới … lượn lờ ngay trước mắt con bé khiến nó giật bắn cả mình … Rồi cả một vùng bóng tối từ đâu bất ngờ

trùm lên cuốn lấy người con bé … cuốn tuột nó về phía sau và đi về đâu thì cũng chẳng ai biết … chỉ biết rằng – bất giác – nó

đã biết mất – trong hư không !

Trong lúc đó , Chun và Jen vẫn đang lọ mọ đi tìm đường . Chuyện này đối với Jen thì đơn giản , vì vốn với thứ quyền năng vô

hạn của hắn thì việc xác định đường đi và thậm chí bay qua tất cả đám nghĩa địa là việc chẳng khó khăn gì . Nhưng lần này,

thay vì sử dụng ma thuật , Jen lại muốn tự đi và tìm lấy đường về bằng chính sức mình … Vì thế … nên cũng mất khá nhiều thời

gian -__-!

Còn Chun, mặc nhiên, nó đã thoát ly hoàn toàn ra khỏi khu nghĩa địa, thay vào đó, con bé lại lù lù xuất hiện ở Thánh Địa Rồng –

nơi mà YuMi - tiểu thư của đấng tối cao tầng bóng tối đang ngự trị . Ngạc nhiên khi thấy Chun xuất hiện , vừa vì không hiểu

sao nó có thể luồn vào đây , vừa vì thắc mắc bởi sự xuất hiện đột ngột này . Bạn của kẻ thù – liệu có phải là “bạn” ? !

Nhẹ nhàng nhấc chiếc quạt đầu lâu ngay bên cạnh mình lên , nó khẽ xòe ra rồi che ngang mặt mình , ve vẩy …

- Ồ ! Là ngươi sao ?! Bạn của kẻ thù … làm sao ngươi có thể tới được nơi này ?! Ta ngạc nhiên đấy ! – YuMi khẽ nhếch môi

mỉm cười nham hiểm .

Gạt đi câu dò hỏi của YuMi một cách bình thản , Chun khẽ tiến tới gần , và ngước ánh mắt đầy lòng ham muốn lên nhìn con

bé … chớp nhẹ !

- Tại sao cô không hỏi … vì sao ta muốn tới đây ?!

- Hừm … được thôi ?! Vậy tại sao ngươi lại muốn tới đây ?! – YuMi khẽ mỉm cười , có vẻ đã thấy thú vị .

Dõng dạc trả lời , Chun quỳ xuống và rất kiên quyết .

- Tôi muốn làm Bạch Linh Sứ - Đại hộ pháp của ngài !
Xem chữ ký của conngaytholam
Về Đầu Trang Go down
ruyushin1810
  • Teacher

    Teacher
    Tổng số bài gửi : 813
    $$$ : 1260
    Date of Birth : 18/10/1997
Bài gửiTiêu đề: Re: ♥♥♥Cô dâu quỷ - Demon bride♥♥♥ Thu Mar 29, 2012 8:05 pm

tem +phong bì
Xem chữ ký của ruyushin1810

Về Đầu Trang Go down
tiểu nhi yến 206
  • B-Class Student

    B-Class Student
    Tổng số bài gửi : 599
    $$$ : 746
    Date of Birth : 06/12/1997
Bài gửiTiêu đề: Re: ♥♥♥Cô dâu quỷ - Demon bride♥♥♥ Thu Mar 29, 2012 8:52 pm

tr hơi dài nhưng càng về sau có lẽ sẽ hay hưn
Xem chữ ký của tiểu nhi yến 206
Về Đầu Trang Go down
conngaytholam
  • C-Class Student

    C-Class Student
    Tổng số bài gửi : 269
    $$$ : 295
    Date of Birth : 09/12/1997
Bài gửiTiêu đề: Re: ♥♥♥Cô dâu quỷ - Demon bride♥♥♥ Thu Mar 29, 2012 9:07 pm

Cũng đc 1 nửa rùi tiểu nhi yến ak ^^

Chap 22 : Đánh thức con Quỷ tiềm tàng.

***

Một con Quỷ … đã ngủ say trong giấc mộng …

Một con Quỷ … ẩn náu tận trái tim …

Một con Quỷ … khi mà nó nổi dậy và tàn phá !

Cơn giận dữ … sẽ thật đáng bàng hoàng !

----------------------------

Trước một kẻ đang đặt vấn đề một cách hết sức đột ngột và lại rõ ràng .

Đến một người quyền lực và nham hiểm như YuMi cũng phải thấy bàng hoàng . Cô ta – người bạn thân duy nhất của Xư Bi … mà lại

muốn làm Đại hộ pháp cho mình sao ?!! Chuyện này không phải là đùa đấy chứ ?! Nhưng nếu chú tâm và thử trôi mình để đọc những

suy nghĩ đương tồn tại trong đầu của Ji Chun thì điều đó lại hoàn toàn là sự thật . Con nhỏ đó thực sự muốn làm Đại hộ pháp cho

mình ! Vậy cũng hay đấy chứ ! Lại một kẻ tay trong … ta thích trò này .

Nghĩ ngợi một hồi rồi YuMi quyết định đồng ý . Nhưng trước khi ban ra sắc lệnh chấp nhận Ji Chun , nó lại muốn đưa ra một điều kiện

để thử lòng trung thành .

- Yoon Ji Chun ! Ngươi sẵn sàng làm một nhiệm vụ do ta sai bảo chứ ?!

- Một … hay muôn ngàn nhiệm vụ cũng được ! Thưa nữ hoàng !

* Nói là nữ hoàng là bởi vì trong thế giới của YuMi, tức Thánh Địa Rồng, tất cả những kẻ phục tùng dưới chế độ “ ngầm “ của

con bé đều phải gọi nó là Nữ Hoàng, trừ Yul .

……………..

Trong lúc đó , trở lại khu nghĩa địa , tại thời điểm mà Xư Bi đột ngột biến mất .

Nói là biến mất thì cũng không phải, bởi thay vì bị lôi đi đến một nơi khác … thì con bé lại chỉ bị bao bọc bởi một lớp ma thuật tàng

hình hắc ám mà thôi ! Thứ ma thuật này thực chất một loại bùa yêu cổ xưa có tác dụng làm cho người bị xâm nhập bởi nó sẽ mất

hết cảm giác đối với mọi vật xung quanh và có tâm hướng như đang được đưa đi đến một thế giới giác – thế giới của yêu ma. Và trong

hoàn cảnh này , Xư Bi cũng đang bị xâm nhập bởi một loại bùa yêu như thế .

Nó ngơ ngác ngắm nhìn cảnh vật xung quanh mình … tất cả là một vùng chết chóc , với những hồn ma thây xác bay lả tả xung

quanh trông thật ghê rợn. Khẽ rùng mình, nó nhức nhối cả đầu óc bởi những tiếng kêu " O ó ! " của lũ quạ tha đang lượn lờ bên tai

con bé.

Áaaaaaaaaaaaaaa !!! – Bất giác , con nhóc hét toáng lên như thể không chịu đựng nổi nữa . Dù sao , tiếng hét cũng giúp nó giải tỏa

được nỗi sợ hãi đang ngập tràn phần nào trong cơ thể

- Thật kinh khủng ! Nơi này là đâu ?! Và tại sao mình lại bị đưa đến đây ?!!

Con nhóc khẽ lầm bầm trong cơn khủng hoảng. Mắt nó cứ hoa lên vì màu của máu … Mũi nó có thể bị điếc chỉ vì mùi tanh … nó tanh

quá sức tưởng tượng mà khiến con bé muốn buồn nôn !

Còn đang hoang mang không biết làm sao thì bất thình lình từ đâu , một giọng nói âm vọng bất ngờ cất lên từ đằng sau vang văng

vẳng vào tai nó … và kèm theo đó là bóng một người mặc áo choàng đen lờ đờ xuất hiện cùng lũ quạ già đang lượn lờ bên vai. Hắn

khẽ rít lên bằng giọng mũi .

- Ngạc nhiên không ?!

" Á !!! " – Con nhóc bất giác giật mình, rồi dường như không kiểm soát nổi nỗi sợ hãi của bản thân, nó lại hét toáng lên lần nữa … rồi

bần thần quay lại khi nhìn thấy người kia – cái tên bảo vệ ấy – chính là hắn !!!

- Tại … tại sao ngươi lại muốn hại ta !!! Và ngươi là ai !! Còn đây là đâu !!! Sao lại đưa ta đến đây !!! … - Chết tiệt !!! Những ý nghĩ

hoang mang cứ bao quanh và cuốn lấy tâm hồn nó , khiến con bé bất giác trở nên điên dại , nó cứ hét ầm lên vô kiểm soát .

Khẽ nhếch môi cười , tiếng hắn lại chợt cất lên bằng chất giọng cao ngạo vốn có .

Thật khinh khỉnh khi nhìn con bé … và dần dần tiến tới lại gần .

- Để ta hỏi lại cô một câu nhé ?! Tại sao ta lại phải trả lời những thắc mắc kỳ quặc ấy nhỉ ?! Ở đây … TA LÀ NGƯỜI CÓ QUYỀN ! – Bất

ngờ , giọng hắn vang ầm lên khiến con bé giật mình hoảng hốt … vội vàng lùi lại vài bước về phía sau , rồi lại thảng thốt !

- Vì vì … ta … ta không biết !!! Ta không biết gì hết !! Mau đưa ta trở lại về nhà !!! Ta sợ quá !! Ta không muốn ở đây !! – Vừa nói , nó

vừa ôm chặt lấy đầu mình , hét lên trong sợ hãi , mỗi lúc một cảm thấy hoang mang .

- Ha ha ha !! Sợ rồi à !! Tưởng rằng ngươi ghê lắm cơ mà !!! Con ranh Thiện Quỷ !!!

- Ngươi … ngươi là ai … Sao … sao ngươi biết ta là Thiện Quỷ ?!

Khẽ nheo mày, hắn lại hất chân mình rồi bay vút lên tầng không , lơ lửng treo mình trên một ngọn cây rồi ngả mình cúi xuống nói.

- Sao lại không biết ! Không biết thì chẳng lẽ ta đưa ngươi tới đây để làm gì ?!!

Nghe hắn nói tới đây, con nhóc mới chợt giật mình. Chợt giật mình vì từ từ chắp nối mọi sự kiện lại … Tất cả, tất cả chỉ để nó có thể

liên tưởng tới một người …

- Kim Yu Mi !!! Là Kim Yu Mi phải không ?! Tại sao … tại sao cô ta lúc nào cũng muốn hãm hại ta như thế ?!! Ta đã làm gì sai ?!!

- Hà hà ! Khá đấy ! Cuối cùng thì ngươi cũng đã tìm ra chân tướng của sự việc. Nhưng ngươi biết không, ngươi vẫn còn mù mờ lắm…

Bởi … ngươi luôn nghĩ là mình không làm gì sai . Nhưng mọi việc ngươi làm lại luôn khiến tiểu thư của chúng ta chướng mắt ! Mà tiểu

thư chướng mắt thì chúng ta cũng cảm thấy không được yên … Vậy nên , trừ khử ngươi là cách tốt nhất !

- Không đúng ! Ít nhất thì cũng phải nói cho ta một lý do … ta đã làm phật lòng cô ta chuyện gì chứ !!! Tại sao lại cứ đổ lỗi cho ta !!

Thật vô lý !!! – Nó hướng ánh mắt hằn học lên nhìn hắn , có vẻ bực mình .

Bất thình lình, lộn nhào người xuống, rồi lại đột ngột xuất hiện ngay trước mặt con bé , hiện ra trước mắt nó là một khuôn mặt khô

không khốc chỉ giống đống xương khô. Nó khẽ giật mình, rồi vội lùi lại vài bước.

- Tất cả … từ khi ngươi xuất hiện … thì cuộc sống của tiểu thư ta đã bị xáo trộn rồi ! Tại sao ngươi lại đến bên Quỷ Vương, tại sao

ngươi lại dám mê hoặc hắn ... Để rồi khi trái tim hắn bị đánh cắp … thì tiểu thư ta cũng không yên ! Ta không thể tha thứ cho

điều đó … Vậy nên, chịu chết đi !!!

Hắn vừa dứt lời … thì ngay từ phía sau con bé, hàng ngàn nấm mồ lập tức bật dậy , đột ngột bước ra từ phía trong những quan tài

đó là vô số thây ma đang lờ đờ tiến tới , lại gần con bé … từng bước một … Cảnh tượng trông thật ghê người !

Chúng cứ tiếp tục tiến bước và dần dần bao vây lấy người con bé … kín chặt xung quanh như một lũ ruồi bọ và thậm chí không còn

đường trốn thoát .

Nó hoang mang . Nó hoảng sợ . Nó sợ máu , sợ cả bóng tối .

Nó muốn thoát ra , nhưng lại không thể .

Cơn sợ hãi và hoảng loạn bất giác lên đến đỉnh điểm …

Con bé ngất đi trong sự kinh hoàng …

Cả người nó bâu lên là một vùng ma quỷ …

Những con quỷ đội mồ không ngừng chà đạp lên thân xác nhỏ bé …

Chúng xúm lại và muốn xé xác nó ra …

Từng mảnh … từng mảnh nhỏ …

Máu rơi … và xác thịt cũng vậy !

Nhưng không phải là nó ! Không phải máu của nó !!!

Đó là máu của lũ quỷ kia …

Bất thình lình , từ trong đám đông , lũ quỷ mọi đột ngột tan xác …

Máu me và thịt xác thối rữa bắn tứ tung …

Hòa trong đó là một vùng lầy lội với thứ ánh sáng nhạt nhòa …

Thứ ánh sáng có màu xanh lam tuyệt đẹp …

Mà nguồn gốc của nó là ở mọi linh hồn …

Chiếc vòng phát sáng … và con Quỷ thức dậy .

Nó đã tỉnh dậy … sau cơn say …

Một con Quỷ đã ngủ say hàng trăm năm giấc …

Nó thức giấc với một hình dáng mới mẻ .

Không còn là Na Xư Bi – mà nhìn rất khác !

Nó giống như một vị Nữ Vương đang vùng mình tỉnh dậy …

Đánh thức cơn giận dữ với một sức mạnh vô biên … quả thật khó lường .

Trừng mắt nhìn , con nhóc tiến lại gần và hỏi :

- Ta đã nói … là tránh xa ta ra phải không ?!

Tên Hắc Linh Sứ vội vàng lùi lại, hắn choáng váng vì những gì vừa xảy ra … và bàng hoàng bởi những gì sắp chứng kiến.

Lúc này , trông con bé thật đáng sợ !

Không còn là Na Xư Bi bé nhỏ hiền lành .

Nó thực sự giống một con Quỷ - một vị Nữ Vương của vương quốc bóng tối .

- Đó là SaMaKhan … sao cô ta có thể … !!! - Hắc Linh Sứ thầm lắp bắp trong run sợ . Lần này thì hắn thực sự rùng mình khi thấy

Na Xư Bi tung cánh , đó là một đôi cánh màu đen đầy sức mạnh . Không giống những lần trước , chúng dài và sải rộng hơn … với

những chiếc gai mang hình gươm giáo và những cái sừng siêu bóng nhọn đang mọc rạn bên trên . Thật khiếp đảm ! Trông cô ta

giống hệt một con Quỷ … một con Quỷ trong truyền thuyết … một con Quỷ đã từng vang danh trong thế giới thứ ba là máu

lạnh – SaMaKhan .

- Nhưng … nhưng không phải bà ta đã chết rồi sao ?!! Sao … sao con bé này có thể … nó giống hệt !! Nhưng không thể nào … đôi

mắt lòng đỏ tròng đen đó … nó đang thiêu cháy mọi thứ !

Quét ánh mắt màu đỏ man dại của mình lên khắp mọi nơi , tất cả những nấm mồ đều bỗng chốc bị thiêu rụi … Hồn ma cũng biến

mất ngay theo đó ! Nhưng không có một con nào được siêu thoát cả - chúng chết – và chúng hết ! Đó không phải là một sự khoan

dung … mà đó là một sự trả giá … cho những kẻ đã dám đánh thức cơn giận của Quỷ .

Sau khi cuộc càn quét của kẻ nổi giận đã được chấm dứt … cũng là lúc nó mơ màng nhận ra sức mạnh của mình … tuy từ nãy tới

giờ hoàn toàn là vô kiểm soát !

Rõ ràng , có ai đó đã điều khiển thân xác của mình !

Rõ ràng , đôi cánh này hiện ra mà không cần sự giúp đỡ !

Rõ ràng , đây chính là bản năng tiềm tàng có sẵn trong con người nó …

Một con người … khi sinh ra … đã được sắp đặt số phận phải làm Thiện Quỷ .

Nó mơ màng ngã xuống …

Cả cơ thể bã nhược và không còn chút sức lực để mà đứng nữa …

Xư Bi ngã xuống , đôi mắt nó nhắm nghiền , không chớp .

Nhìn qua tưởng chừng như con bé đã chết vậy …

Nhưng không …

Chỉ là nó ngủ thôi …

Trở lại giấc ngủ của Quỷ …

Và có lẽ mọi chuyện sẽ chấm hết !

[ Trở lại 5 phút trước đó ]

Jen chợt dừng lại khi thấy thứ ánh sáng màu xanh. Nó chói lòa và dường như muốn thiêu rụi mọi thứ ! Vội vàng, hắn tiến tới, và tò

mò bước lại xem .

Tất nhiên , với sức mạnh của Jen thì việc vượt qua kết giới ảo này là việc chẳng khó khăn gì . Chỉ cần một cái búng tay – cũng giống

như Yul thường nói !

Ngơ ngác ngắm nhìn, hắn ngỡ ngàng khi thấy Xư Bi đang nằm gục dưới đất. Dưới nền cát lạnh và đẫm đầy máu thối. Kinh khủng

quá ! Nhưng sao con bé lại ở đây ?! Và phải hứng chịu tất cả những thứ này ?! Trông nó suy nhược và dường như kiệt sức . Đôi mắt

nhắm nghiền và vẻ mặt xanh xao, nhìn con bé sao mà trông tội quá ! Lòng Jen thầm nhói .

Khẽ mím môi lại, anh vội vàng nhấc bổng nó lên và ôm con bé vào vòng tay ấm áp của mình, mau chóng vượt ra khỏi kết giới .

Trong cơn mơ, nó cảm giác như mình đang được bao bọc bởi một vị thiên sứ …

Lần đầu tiên, Jen dám sử dụng sức mạnh của mình … để cứu … “một con người” !

Ngay sau khi hai đứa vừa thoát ra khỏi kết giới thì đã thấy Chun đứng lù lù chờ ở bên ngoài mê cung . Jen khẽ giật mình :"Sao cô

ta có thể thoát ra ngoài nhanh như thế nhỉ ?!"

Sau khi được Jen dùng phép thuật tái sinh để chữa lành mọi vết thương và hồi phục ma lực , Xư Bi đã tỉnh lại … nó ngơ ngác nhìn

và giật mình khi nhận ra mình đang nằm trong vòng tay Jen . Con nhóc vội vàng nhảy xuống , mặt nóng bừng .

Thấy Chun cũng đang ở đây , nó lại sực nhớ ra những chuyện lạ lùng vừa nãy , rồi như cái tính bà tám hằng ngày , nó liền kéo

tuột tay Chun đi trước khi ngoái lại chào Jen và hí hửng kể chuyện …

- Chun !! Tớ phải kể cho cậu nghe chuyện này !! Chắc cậu cũng không thể tin nổi đâu !!

- Ồ ! Thật vậy sao ?! Nói thử tớ nghe xem nào ?!

Nghe con bé nói với giọng hào hứng , Chun cũng khẽ nhếch môi mỉm cười … Một nụ cười nham hiểm .

***

( Thực ra thì những gì Na Xư Bi thể hiện vẫn chẳng là gì. Chỉ ngạc nhiên đôi chút, nhưng Hắc Linh Sứ đã giấu mặt thay vì tham chiến.

Hắn khôn ngoan đấy chứ ?! )
Xem chữ ký của conngaytholam
Về Đầu Trang Go down
ruyushin1810
  • Teacher

    Teacher
    Tổng số bài gửi : 813
    $$$ : 1260
    Date of Birth : 18/10/1997
Bài gửiTiêu đề: Re: ♥♥♥Cô dâu quỷ - Demon bride♥♥♥ Thu Mar 29, 2012 9:10 pm

à mÌNh đọc trướC đoạn cuối rồi do qua tò mò ý mà
Xem chữ ký của ruyushin1810

Về Đầu Trang Go down
conngaytholam
  • C-Class Student

    C-Class Student
    Tổng số bài gửi : 269
    $$$ : 295
    Date of Birth : 09/12/1997
Bài gửiTiêu đề: Re: ♥♥♥Cô dâu quỷ - Demon bride♥♥♥ Thu Mar 29, 2012 9:25 pm

ukm, đọc rùi cũng k sao, đó là quyền của b mà, b đọc hết cũng đc, co ai bảo gì b đâu, :P
Xem chữ ký của conngaytholam
Về Đầu Trang Go down
ruyushin1810
  • Teacher

    Teacher
    Tổng số bài gửi : 813
    $$$ : 1260
    Date of Birth : 18/10/1997
Bài gửiTiêu đề: Re: ♥♥♥Cô dâu quỷ - Demon bride♥♥♥ Fri Mar 30, 2012 6:23 pm

nhưng k ưng ý cáI kết lắm
Xem chữ ký của ruyushin1810

Về Đầu Trang Go down
conngaytholam
  • C-Class Student

    C-Class Student
    Tổng số bài gửi : 269
    $$$ : 295
    Date of Birth : 09/12/1997
Bài gửiTiêu đề: Re: ♥♥♥Cô dâu quỷ - Demon bride♥♥♥ Fri Mar 30, 2012 8:22 pm

why? ak ak, đúng rùi, để cho Xư Bi và Yul gặp nhau như vậy Luv cũng thấy k thích cho lắm, post típ cho mn nek`


Chap 23 : Kết thúc một vở kịch ?!

***
Tại sao lại lừa dối ?!

Tại sao lại xạo tôi ?!

Tại sao lại không cho tôi biết sự thật ?!

Tại sao … tại sao lại bắt tôi phải chọn lựa …

… Ngay lúc này !! …

****
Trở về nhà, nó vẫn còn mệt mỏi lắm, phần vừa vì cuộc chiến kia, phần lại vì những gì tên Hắc Linh Sứ đã nói. Không hiểu sao…

nhưng… những lời nói đó … đều khắc sâu … và khiến nó phải suy nghĩ !

Hắn bảo con bé đã quyến rũ ngài Quỷ Vương ?!

Hắn bảo con bé đã cướp đi trái tim của hắn ?!

Hắn bảo con bé đã làm YuMi phải đau khổ vì điều đó !

Vậy … Quỷ Vương là ai … sao lại liên quan đến con bé ?!!

Nếu là vì làm YuMi đau khổ … thì chỉ có một lí do … và cũng chỉ bắt đầu nguyên nhân từ một người … Phải chăng ??!!!

Nghĩ tới đây, không kiềm nổi sự tò mò, nó tiến thẳng vào phòng Yul và đòi nói chuyện.

Bước vào căn phòng màu đen u ám, với những băng đĩa xxx và truyện người lớn rải rác khắp nơi (!), Xư Bi lại khẽ rùng mình, nhưng

gạt qua mọi điều vớ vẩn, nó phải tìm ngay cho mình câu trả lời cái đã !

Bất ngờ ngồi phịch xuống bên cạnh Yul, nó giật cái tuột cuốn sách “ người lớn “ trên tay hắn xuống rồi nhìn thằng vào mắt Yul,

chằm chằm nghiêm nghị.

Khẽ nhăn mặt lại, Yul nhíu mày rồi tỏ vẻ bực bội, hắn làu bàu.

- Lại chuyện gì nữa thế ?!

Thở dài cúi gầm mặt xuống, nó quay đi chỗ khác rồi bắt đầu hỏi chuyện.

- Hừm … Yul này, em có chuyện này muốn hỏi anh. Nhưng anh phải hứa là trả lời thật nha !

- Hửm ?! Chuyện gì cơ ?! Để xem đã …

Cái cách nói thờ ơ rất đỗi vu vơ ấy lại càng làm Xư Bi cảm thấy bực mình, nó quay sang hậm hực.

- Gì mà để xem đã chứ ! Quan hệ giữa anh với YuMi là sao hả ?!!

Khẽ giật mình, Yul có vẻ ngạc nhiên khi Xư Bi hỏi về điều đó, hắn lại chợt phì cười.

- Hà … sao tự dưng lại hỏi về chuyện đó vậy ! Em ghen rồi à ?!

- Yà !!! Không có đâu nha !! Ai mà thèm ghen với cái người như anh chứ ! Nhưng mà… đừng có đánh trống lảng !! Mau trả lời đi !!

Thoáng bối rối … Yul chợt nghiêm mặt lại, rồi khẽ quay qua nhìn Xư Bi.

- Em thực sự muốn anh trả lời thật ?!

- Xì ! Tất nhiên là thật rồi !! Không thì em hỏi anh làm gì !!

Khẽ nhếch môi cười có chút do dự, Yul lại thở dài, rồi đi thẳng vào vấn đề.

- Là một người quan trọng …

Lời nói vừa thốt ra … khiến trái tim Xư Bi đau nhói … nó chợt thắt lại … không hiểu vì sao …

Quan trọng ư ?! Quan trọng là như thế nào ?! Sao lại nói ra dễ dàng thế ! Lại còn ngay trước mặt nó nữa chứ ! Ừ thì là sự thật !

Nhưng sao mà lạnh lùng thế ! Nó cứ thấy đau quá … khi nghĩ trong hắn còn có một người quan trọng hơn mình !!! Cái cảm giác

này là gì ?! Nó không muốn biết, cũng không muốn phải tiếp tục đối mặt với chúng nữa ! Chẳng nhẽ là nó đang ghen… không…

không thể nào …

Chỉ nghĩ đến đây thôi nó đã muốn đứng phắt dậy và bước ngay ra ngoài rồi. Nhưng, vẫn còn một điều nữa cần giải đáp. Đây mới là

điều nó thắc mắc nhất, và con bé bắt đầu mở lời …

Nó nói bằng giọng trầm trầm ... xen chút e ngại .

- Anh … có phải là Quỷ Vương ?!!

Chợt giật mình, Yul trừng mắt qua nhìn Xư Bi – cái nhìn ấy khiến nó lạnh cả người, rồi hắn phì cười – để cố giấu đi những cảm

xúc " sợ hãi " đang tồn tại trong lòng mình .

Xoa đầu con bé, Yul tỏ vẻ như thể bâng quơ.

- Yà !! Cái con nhóc này !! Sao em lại nói những điều vớ vẩn gì thế hả ?!! Sao anh có thể là Quỷ Vương được ! Quỷ Vương mà lại

thèm làm chồng em sao ?! Rõ ngớ ngẩn … thôi mau đi ngủ đi !

Cúi sầm mặt xuống, Xư Bi khẽ quay đi rồi nó bước vội ra khỏi phòng, chỉ kịp ném lại một câu nói thật lạnh lùng nhưng mang đầy

hàm ý.

- Em hiểu rồi …

- Hiểu … em thì hiểu cái quái gì chứ ?! Sẽ chẳng bao giờ hiểu được đâu … cô ngốc Na Xư Bi ạ !
Xư Bi đi rồi, hắn chỉ kịp nhìn theo, rồi khẽ phì cười, đó là một nụ cười chua chát… vì hắn đã nói dối… nói dối cả con bé… nhưng

không phải là để bảo vệ cho hạnh phúc riêng của bản thân mình. Hắn đang cố bảo vệ con bé!

Khẽ nắm chặt bàn tay, Yul thắt lại.

Bước nhanh về phòng, nó đóng rầm cửa lại nhưng vẫn không quên nhìn quanh … nhìn trên nhìn dưới, để xem Bụt có giở trò hù

mình nữa không ?!

" Phù ! May quá !! " - Nó thở phào nhẹ nhõm khi chẳng thấy ai , rồi lại thản nhiên bước về phía giường của mình .

- Ú òa !!! Ta ở đây cơ mà !! – Tiếng Bụt bất ngờ vang lên từ phía sau khiến nó giật bắn cả mình , bần thần quay lại khi thấy lão

đang nhe nhởn xuất hiện từ phía sau , lêu lêu chào nó :-w !!!

" Hừ … ở đó từ khi nào không biết nữa !! " - Con bé khẽ lầm bầm , nhưng Bụt vẫn nghe thấy . Lão lại treo mình lộn trần nhà rồi ngúc

ngoắc cái đầu quăng xuống nhìn nó … Hỏi tò mò .

- Oài ! Con có chuyện gì mà buồn bực vậy ?!

Ngồi phịch xuống giường, nó nhăn nhó , rồi thở dài kể lại chuyện cho Bụt , ít nhất thì vẫn còn có người nghe nó nói

- Là Yul đó … hắn nói … YuMi là người quan trọng ! – Vừa nói , con nhóc vừa chau mày lại , có vẻ bức bối lắm !!

Bụt cười khì, rồi lại đưa tay lên trán day day …

- Ầy dà … thì quan trọng thật mà !! – Lão thốt ra câu đó mà rất thản nhiên , khiến cho con bé càng bực bội , nó gắt lên .


- Cái gì cơ ạ !!! Sao cả Bụt lẫn Yul đều nói thế chứ !!! Hu hu hu !! – Vừa nói, nó vừa cúi gằm mặt xuống, đấm gối bùm bụp -___- !

Ngồi xuống bên cạnh con bé, Bụt lại thở dài, nhưng vẫn cái vẻ rất thản nhiên, lão chợt đánh lảng sang chuyện khác.

- Thế buổi đi chơi lễ hội hôm nay thế nào rồi ?! Có gì vui không con ^^ !

- Chẳng có gì vui cả ! - Con nhóc lạnh lùng đáp – Trừ … con gấu bông này nè !

Vừa dứt lời, nó lại hí hửng lôi ra con gấu bông mà nó và Jen cùng đạt được, rồi ngồi cười hớn hở. Chỉ có như vậy, con nhóc mới cảm

thấy vui. Ít nhất thì khi nghĩ tới Jen … nó vẫn còn cảm thấy ấm lòng .

Hà … mà nhắc về vụ lễ hội, con bé mới sực nhớ ra những gì đã xảy ra ở mê cung ma, và những biến đổi lạ thường ở cơ thể

mình. Nghĩ tới đây, con nhóc vội vàng thuật lại cho Bụt .

Sau khi nghe lại tường tận câu chuyện, Bụt cũng ậm ừ, rồi chẳng nói gì nhiều, Bụt chỉ có một điều muốn căn dặn con bé.

- Đó là sức mạnh thật của Quỷ ! Nó chỉ phát huy khi con bị lâm vào tình huống nguy kịch nhất . Nhưng ngược lại , nó cũng giống như

một con dao hai lưỡi vậy . Nếu con không biết cách sử dụng cho hợp lý , thì chính linh hồn con … sẽ bị con Ác Quỷ ấy nuốt chửng.

Vì nó vẫn luôn ngự trị trong trái tim con vậy … một con Quỷ đã ngủ say . Đừng để nó lại bị đánh thức thêm một lần nữa, sẽ nguy

hiểm lắm đấy !

Bụt chỉ nói có vậy thôi, rồi Bụt lại đi, đi về một nơi vô tận, biến mất vào hư không, để lại cho con bé một nỗi tò mò đến mơ hồ mà

vô cùng khó hiểu ...

- Con Quỷ đã ngủ say ?! Thế nghĩa là sao ?!!

Vừa bay, Bụt lại mơ hồ suy nghĩ … lo lắng về những điều sắp xảy tới trong tương lai .

- Chẳng lẽ … Con quái vật ấy đã thực sự xuất hiện ?! Thực sự muốn thống trị linh hồn của con bé ?! Nếu không biết cách khóa lại,

một ngày nào đó, sẽ không còn Na Xư Bi nữa … mà chỉ còn SaMaKhan thôi !

Bụt rất lo ngại, nhưng lại chẳng muốn nói điều này với con bé. Vì đối với nó, nếu nói ra sẽ là một cú sốc. Sẽ ra sao nếu biết trong cơ

thể mình luôn tồn tại một linh hồn khác. Một linh hồn của Ác Quỷ ngay từ khi nó chào đời. Nỗi lo lắng đó sẽ càng làm cho con Quỷ

muốn chiếm giữ linh hồn của con bé. Vì cơ thể nó là một khối phong ấn đặc biệt .

Trở lại phòng của Yul, từ khi con bé tới, rồi hỏi, nhận được câu trả lời, rồi lại hậm hực bỏ đi. Hắn cứ băn khoăn suy nghĩ mãi… Nếu

một ngày nào đó, nó biết được toàn bộ “sự thật” … Con bé sẽ phản ứng như thế nào nhỉ ?!

Hồi trước thì không sao … nhưng bây giờ thì lại rất lo … vì hắn thực sự không muốn mất nó . Hắn bắt đầu biết sợ điều đó !


Sáng hôm sau, vẫn như dự định đã được sắp đặt trước, Chun gọi điện cho Xư Bi và rủ con bé đi chơi. Tất nhiên, với cái tâm trạng

bực bội này thì nó rất muốn được xả hơi và ton ton đồng ý. Bước ra khỏi nhà, cũng chẳng thèm nói cho ai biết, Xư Bi vội vàng

đến tìm gặp Chun theo như đã hẹn.

Nhưng ngay khi vừa bước ra khỏi cổng, nó đã thấy Chun đứng đợi ở bên ngoài tự bao giờ, cũng có vẻ đã lâu …

Con nhóc ngơ ngác hỏi .

- Hơ … Chun … cậu đến từ bao giờ vậy ?! Tớ tưởng …

Chun xua tay , như thể chẳng bận tâm ( vì nó muốn mau chóng hoàn thành nhiệm vụ ).

- Hì ! Có gì đâu ! Vì tớ nôn nóng được đi chơi với cậu quá ý mà ! Mình đi thôi !

Nói rồi, Chun cầm phắt lấy tay Xư Bi và kéo vụt đi trong sự ngỡ ngàng của con bé. “ Chun hôm nay làm sao thế nhỉ ?! Cứ kỳ kỳ…"

Lóc cóc chạy ra đến công viên, tụi nó ngồi lại ở hàng ghế đá một lúc… rồi Chun chợt đứng dậy, bảo là đi mua kem, Xư Bi cũng

ậm ừ …

Một mình nó ngồi chờ ở lại, lâu quá, con nhóc lại đưa hai tay lên xuýt xoa vì lạnh…Từng làn hơi thở ra trắng xóa như sao bông…

Bỗng, có một bàn tay … tóm lấy vai nó … Rồi còn chưa kịp ú ớ gì, họ - gồm 4 người mặc áo choàng đen, cố sức lôi tuột nó lên chiếc

xe ô tô khép kín và phóng vụt đi cho dù nó có giãy dụa thế nào đi chăng nữa !

Đúng lúc đó, Chun trở về, trong tay cầm hai cây kem… Vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Chun ngơ ngác, nó sững người đến

mức rơi tuột cả cây kem rồi vội vàng chạy theo chiếc xe đó, miệng liên tục gào thét …

- Yà !! Mấy cái người kia !! Làm cái trò gì vậy hả !! Mau thả bạn tôi ra !!!

Nó chạy, nó hét, nó cố sức đuổi theo … đến mức khản giọng lên được, cho đến khi không tài nào bám dấu được nữa, con nhóc đành

gục ngã.

Nhìn bóng Chun miệt mài đuổi theo, nước mắt Xư Bi không ngừng rơi lã chã… nó thương con bạn quá ! Nhưng nó nào có biết rằng…

ngay khi chiếc xe vừa mất dấu, và hình ảnh nó cũng vừa tuột khỏi tầm mắt Ji Chun, con nhóc đó đã hết khóc, và thay vào đó là một

nụ cười …

Chiếc xe dừng lại ở đâu thì chính Xư Bi cũng không biết, vì nó bị bịt mắt, bịt tai cho khỏi định vị được nữa mà ! Chỉ biết, khi tỉnh lại nó

thấy mình đang bị treo như một cây thập giá, mà lại là treo giữa tầng không – không đinh móc, không xiềng xích, nhưng lại vẫn

cứ lơ lửng … thế mới lạ !

Còn đang loay hoay chẳng biết làm sao để thoát ra, khung cảnh xung quanh thì quá trời rùng rợn, toàn là những đầu lâu với xương

xám… Thật kinh khủng !! Nơi này là đâu ?!!

Ngay khi ý nghĩ ấy vừa chấm dứt, cũng là lúc cái YuMi từ từ bước ra từ sau tấm rèm đỏ cùng giọng nói của nó vang lên âm vọng…

- Ngạc nhiên lắm hả ?! Chắc hẳn ngươi đang tự hỏi … “ Sao mình lại ở đây ! Nơi đây là chỗ quái nào !! Mình có tội tình gì !!! Sao mình lại bị treo như thế này !! Ôi ai cứu tôi với !! "

Vừa nói, nó vừa diễn tả hành động một cách hết sức lố bịch, cốt là để khiêu khích Xư Bi.

- Đồ dở hơi … - Xư Bi khẽ thở dài, phần vì buồn cười bởi những hành động lố bịch thái quá đó ! Chẳng giống khiêu khích chút nào, giống

như một con hề ý !

“ Siết ! “ – Xư Bi vừa dứt lời, ngay cả là trong ý nghĩ, YuMi cũng có thể nghe thấy được. Và không thèm đánh, thay vào đó, nó lại

siết chặt hơn những sợi dây xích bằng không khí của mình… khiến Xư Bi đau nhói. Nó khẽ tái mặt lại, rồi quay ra quát .

- Cô làm cái trò quái gì thế hả !!! Hành động này là sao !! Mau thả tôi ra ngay !!

Bước đến gần Xư Bi, YuMi khẽ ngước mắt lên, rồi nhìn thẳng vào mặt nó, đưa bàn tay lên ve vuốt.

- Ồ không !! Trừ khi cô nói “ làm ơn “ !

- Quên đi !

- Ồ … được thôi ! Vậy thì cứ đứng đó mà giãy dụa ! Nói cho cô biết , đó là một thứ ma thuật cổ truyền chỉ có ta mới biết cách giải !

Không nghe lời thì cứ chịu khó lửng lơ nha ! Ta không tin cô có thể chịu được lâu đâu … Ha ha ha !!!

- Yà !! Quá đáng vừa thôi nha !! Rút cục thì tôi đã làm gì cô nào !!! – Vừa nói , nó vừa hét toáng lên vì quá bực mình. Nhưng cho

dù có vùng vẫy thế nào đi chăng nữa thì cũng chỉ là vô dụng.

Liếc ánh mắt hình viên đạn của mình qua nhìn Xư Bi, nó gắt lên rồi quát tháo .

- Câm miệng ! Cô có biết cô đã làm gì tôi không hả !! Cô đã cướp mất tình yêu của tôi , hạnh phúc của tôi , cũng như cuộc sống của

tôi . Cô khiến tôi hàng ngày phải sống trong đố kỵ và khổ đau . Vậy liệu như thế đã đủ để trả thù chưa hả !! Con hồ ly tinh kia !!

“ What ?!! Cô ta nói mình là hồ ly tinh ?!! Cái con điên này !! Thật hết chịu nổi rồi !! Đúng là đồ rảnh hơi !! Liệu mình đã làm những

điều đó từ bao giờ cơ chứ !! “ – Mím chặt môi lại , Xư Bi khẽ lầm bầm , thực sự là nó “ điên “ lắm rồi đấy ! Nếu mà được thả ra ngay

lúc này … thì một cái tát quả là không quá phí !

Nhưng cố gắng kiềm chế cơn nóng giận của mình , Xư Bi vẫn từ từ thở nhẹ , rồi bình tĩnh nói.

- Buồn cười thật ! Lúc nào cũng nói tôi cướp tình yêu của cô, cướp mất hạnh phúc sống của cô ! Nhưng rút cục là ai chứ !! Không

nói thì làm sao tôi biết được hả !!!

- Yul … Chẳng phải là Yul sao… cái con ranh khốn kiếp này… - YuMi vừa nói, nó vừa dần dần tiến lại gần Xư Bi, giọng thầm thì…

- Cái gì ?!! Yul sao ?!! Yà !! Mặt cô cũng trơ vừa thôi nha !! Cô nghĩ anh ấy là ai mà dám nói với tôi như thế hả ?!! Tôi cướp mất

tình yêu của cô sao ?! Thật nực cười ! Nghĩ lại xem vị trí của mình ở đâu đi !

Vừa nói, Xư Bi vừa thở hắt ra từng đợt cho đỡ tức. Mà cũng tức thiệt, dù sao thì trên danh nghĩa Yul vẫn là chồng nó, ít nhiều thì

cũng đã gần hai tháng rồi, sao con nhỏ này lại có thể ăn nói trắng trợn như vậy được cơ chứ - “ Thiệt tức chết !! Không biết nó có

còn tự trọng hay không nữa ! Nghe không lọt tai được chút nào cả . Mình mà không nói ra chắc nghẹn họng quá !! “.

Quên hẳn đi tình thế của mình hiện giờ để nhường chỗ cho cơn tức . Xư Bi vẫn tiếp tục mắng mà chẳng thèm để tâm đến hậu quả

của mình sau đó . Kể ra thì nó cũng “ nóng “ quá mà ! Từng là “ đầu gấu “ một thời mà =)) !

“ Cái quái gì thế ?! Cô ta đang lên mặt với mình đấy à ?! Mình mà phải xuống nước sao ?! Cái con nhỏ ngu ngốc này … quá trớn lắm

rồi ! Chắc cô ta quên mất ai là kẻ cầm quyền ở đây rồi thì phải … Được thôi ! Tao sẽ cho mày biết tay ! “ – Nghĩ vậy , YuMi liền

nghiến răng rồi lập tức “bắn” ra một tràng tức tối !

- Hà ! Cô nghĩ vậy thật sao ?! Sao cô có thể không biết đến trước sau như thế được nhỉ ?! Cô có biết … nếu không có tôi … thì cái

mạng của Yul … cũng chẳng còn tồn tại được đến bây giờ không ?!

- Cô nói vậy … là sao ?!! - Xư Bi chợt giật mình , nó nói bằng giọng ngập ngừng mà vẫn khó tin .

- Hừm … có lẽ là cô chưa biết đâu . Nhưng hôm nay , tôi sẽ dành chút thời gian để kể cho cô câu chuyện này … - Nói rồi , YuMi từ từ ngồi xuống và bắt đầu lan man đi vào câu chuyện …

“ Mọi chuyện bắt đầu từ hai trăm năm trước …

Vào một đêm giông bão, có một hồn ma bé nhỏ đang lang thang nơi nhân gian trần thế. Nó bị mẹ bỏ rơi, nó bị cha đánh đập, nó

không muốn sống nữa và nó đã tự tử . Dĩ nhiên , cuộc sống cũng chẳng phũ phàng đối với nó đến thế !

Nhân duyên sống của nó trên trần gian chưa hết, vậy nên, cũng như “ ai đó “, nó được tái sinh, được nhận một cơ hội sống thứ

hai, được chọn làm Thiên Thần hoặc Thiện Quỷ. Và tất nhiên … với cái bản tính bướng bỉnh ấy thì con bé không tài nào chịu bị trói

buộc trước những luật lệ khắt khe của thân phận Thiên Thần được, vì thế … nó đã chọn làm Thiện Quỷ ( cũng giống như Xư Bi ).

Và cuộc sống cứ trôi qua, từng ngày, từng ngày… công việc thu bắt ma quỷ cuối cùng cũng đã gần chấm dứt. Là một con bé thông

minh và tài giỏi, nó chưa từng bị yếu lòng trước bất kỳ một hồn ma tinh quái nào, bất kỳ thủ đoạn nào cũng không thể qua mắt

được con bé. Và vì thế, cái ngày tái sinh lần thứ hai ấy cuối cùng cũng sắp tới …

Vậy mà … tất cả … đã sụp đổ … cho đến khi … nó gặp người ấy …

Người ấy … lúc bấy giờ … cũng là một hồn ma như nó !

À không ! Nói đúng hơn, người ấy đang là một con Quỷ - một con Quỷ thực sự non nớt. Người ấy không có sức mạnh, và thậm chí là

còn yếu ớt hơn nó.

Nhưng nó đã yếu lòng, và nó đã bỏ qua, bỏ qua cơ hội sống cho riêng mình, bỏ qua tất cả … để đi theo và giúp đỡ người ấy.

Bằng thủ đoạn và sự ma mãnh của mình, không quá dễ dàng nhưng cũng chẳng đến nỗi khó khăn khi thoát khỏi sự truy bắt của

mọi tinh linh.

Nó không biết vì sao người ấy lại bị truy bắt, nó không biết vì sao người ấy lại bị lùng giết. Chỉ biết, người ấy đang ở đây, bên cạnh nó,

và làm cho cái trái tim bé bỏng tưởng chừng đã ngắt nhịp từ lâu của nó lại đập loạn. Và nó biết, người ấy cần một sự giúp đỡ …

Sau khi thoát khỏi sự truy bắt của mọi Thiên Thần, nó cùng người ấy đã quyết định đến với thứ ba và làm lại cuộc đời mới của mình.

Tuy vậy, nhưng nó cũng biết, cùng với lúc đó … hi vọng tái sinh lần thứ hai đã mãi mãi rời xa tầm với của nó … Cũng như chiếc dây

chuyền đó, nó đã đổi ánh thành màu đen, chuyển hình thành một đôi cánh dơi quyền lực. Nhưng nó chấp nhận, vì nó chỉ cần

được ở bên người ấy .

Ngày tháng qua đi, nó đã sống, nó đã bị chà đạp. Nhiều lần tưởng chừng như muốn chết, nhưng nghĩ lại, thực ra thì nó đã chết

rồi ! Chỉ có điều là chưa bị hóa kiếp mà thôi. Nghĩ thế, nó vẫn cứ tiếp tục cố gắng cho tương lai sau này của mình .

Thật may là người ấy lại có sức mạnh ! Sức mạnh của người ấy quả thực khó lường . Đến chính nó cũng không thể tin vào mắt

mình được nữa . Từ một con Quỷ yếu ớt , bỗng chốc , người ấy trở nên trưởng thành , và sức mạnh thì là vô biên .

Cùng với sự khôn ngoan của mình và quyền lực vốn có của người ấy , hai đứa đã mau chóng thống trị được cả thế giới Quỷ , và trở

thành kẻ bá chủ của thế giới thứ ba …

Cái cuộc sống ấy qua đi … Từng ngày , từng giây , nó đều cảm thấy mình chìm đắm trong hạnh phúc . Cho dù thứ hạnh phúc ấy

có là màu đen ! Nhưng nó vẫn chẳng thấy hối hận , thậm chí là một giây .

Cho đến khi … cô xuất hiện ! “ .

Nói đến đây , YuMi chợt dừng lại , nó bất ngờ đứng bật dậy và nhìn thẳng vào mắt Xư Bi , ấn một ngón tay vào trán con bé khiến

nó phải khẽ chau mày .

- Cô – chính cô là kẻ đã phá hoại cuộc sống hạnh phúc của tôi ! Cuộc sống tưởng chừng chỉ có tôi và người ấy … Tại sao chứ ! Tôi

không biết tại sao người ấy lại chọn cô làm vợ … Cô có biết … lúc ấy tôi đã hụt hẫng đến mức nào !! Thật không thể tin được ! Cái hy

vọng đã nhen nhóm từ hàng trăm năm qua bỗng chốc lại bị vụt tắt … chỉ vì một đứa con gái nghèo nàn xấu xí không biết từ đâu

xuất hiện … Cái cảm giác đó … nó khiến tôi chỉ muốn điên lên được !! Và tôi muốn giết cô !

Vừa dứt lời , YuMi trừng mắt lên, và lườm con bé. Cái lườm ấy … thật là … lạnh ngắt. Sau khi nghe cả câu chuyện, nó cứ bần thần,

rồi băn khoăn mãi … rút cục … cô ta kể như vậy là có ý gì … chẳng nhẽ …

- Đừng nói với tôi … người ấy là … - Xư Bi vừa nói, mặt nó vừa tái nhợt đi, lắp bắp tưởng chừng không dám tiếp lời nữa …

- Đúng vậy , người ấy là Yul – chúa tể của vương quốc bóng tối – tức Quỷ Vương !

“ Không thể nào !!! “ – Xư Bi vừa dứt lời thì cũng là lúc cánh cửa ấy chợt mở ra … và tiếng bước chân … con bé nhận ra được…

“ Không tin ư ! Vậy cứ chờ xem nhé !! “ – Nói rồi, cô ta vội vàng kéo tấm rèm ma thuật lại, tấm rèm có thể che mắt được những

người xung quanh cho dù có dùng ma thuật quét ảnh mạnh đến đâu đi chăng nữa, dùng thứ này là để tránh cái nhìn xuyên suốt của

Yul và cho Xư Bi có thể chứng kiến mọi điều sắp tới …

Vênh váo bước ra ngoài, nó lại nghênh mặt chào mừng Yul trở lại .

Cánh cửa Rồng bất ngờ đổ xuống cái rầm ! Và Yul hiện ra, hắn trừng mắt rồi chuyển tròng sang xanh để quét quanh một lượt,

nhưng mặc nhiên lại chẳng tìm thấy dấu vết gì. Khẽ thở dài, hắn ngước qua nhìn YuMi rồi đột ngột tiến tới tóm chặt lấy cổ họng con

bé, bóp nhẹ khiến nó đờ người .

- Xư Bi đâu ?!

Cố gắng thở hắt ra bằng giọng gió, nó vẫn cố lắp bắp cho nên câu .

- Sao … sao anh lại nghĩ là cô ta đang ở đây chứ ?!

- Em nghĩ mình làm việc hoàn hảo đến nỗi không để lại dấu vết gì ư ?! Dám sai cả quan binh của Địa Ngục đến bắt người nơi trần

gian mà không sợ để lại khí âm à ?!

- Hà !! Nếu giỏi vậy thì sao không tự tìm tiếp đi !! – YuMi khẽ nhếch môi mỉm cười , một nụ cười khinh khỉnh .

- Đây không phải là lúc để cười đâu YuMi . Anh không muốn mất thời gian để ở lại cái chỗ “đáng ghê tởm” này ! – Yul trừng mắt

nhìn , giọng hắn lạnh tanh ( cũng thật quá đáng đối với tình cảm của con bé ) .

Khẽ nắm lấy bàn tay Yul , YuMi lại gẩy nhẹ để mình thoát ra …

- Sao lại không ?! Đây là nhà anh cơ mà ?! Phải không … Ngài Quỷ Vương ?!

- Đã từng …

Yul còn chưa kịp nói hết lời thì YuMi đã kịp giải bùa chú, nó khẽ gẩy nhẹ ngón tay để cho các xích sắt vô hình cuốn quanh Xư Bi

đều tan biến, và tấm rèm cũng bất giác mở ra . Xuất hiện sau đó là một con bé đã bị giam giữ từ lâu, mắt đó trừng lên … nhưng

đẫm nước … không phải là một cái nhìn trìu mến, nó rít lên .

“ Nói dối … “ – Xư Bi khẽ lầm bầm …

“ Xư Bi ?!! “ – Yul giật mình quay ngoắt ra đằng sau , hắn gần như chết đứng khi nhìn thấy con bé …

“ Tại sao lại nói dối … Tại sao lại lừa gạt tôi ?! Tại sao lại không cho tôi biết sự thật ngay từ đầu !!!! “ – Vừa nói , nước mắt nó vừa

lã chã rơi … từng dòng … không ngớt … lẫn trong đó là những tiếc nấc nghẹn ngào của sự dối trá . Nó thực sự … rất sốc !

“ Xư Bi … nghe anh nói đã … “ – Yul bần thần , hắn trơ mắt nhìn Xư Bi mà họng như nghẹn cứng , không thể nói được câu gì …

“ TẠI SAO !! ĐỒ NÓI DỐI !!! “ – Bất ngờ , nó hét toáng lên , tiếng hét của nó vang vọng khắp một tầng bóng tối … khiến cho lũ dơi

cũng phải bất giác cất cánh bay …

Cùng với dòng nước mắt và sự hối hận… hối hận vì đã tin Yul, hối hận vì đã lấy Yul, hối hận vì đã… dành một chút tình cảm cho hắn…

Nó không biết sao nữa … Nhưng cái cảm giác này …ngay bây giờ đây … sự lừa dối … từ một người gần như thân nhất … khiến con

tim nó đau thắt .

Tại sao lại như thế này ?!!!

END chap
Xem chữ ký của conngaytholam
Về Đầu Trang Go down
conngaytholam
  • C-Class Student

    C-Class Student
    Tổng số bài gửi : 269
    $$$ : 295
    Date of Birth : 09/12/1997
Bài gửiTiêu đề: Re: ♥♥♥Cô dâu quỷ - Demon bride♥♥♥ Sat Mar 31, 2012 9:58 am

Chap 24 : Còn “sự thật” nào nữa không đây ?!

***
Lại một lần nữa …

Sự thật được mở ra .

Nhưng liệu nó có thực sự là “ sự thật “ ?!

Bởi tất cả mọi chuyện đều có nguyên do của nó .

Và lần này … tôi không tin … tôi không tin vào những gì tôi thấy !

----------------------------

Yul đờ người nhìn con bé bước tới, bất thình lình, nó tặng cho hắn một cái tát đau điếng ! Nhưng đau không phải là ở trên má…

mà là ở trong tim ! Xư Bi bước đi … mà nước mắt hắn rơi … rơi ở trong lòng .

Lạnh lùng khẽ ngước qua YuMi, hắn trừng đôi mắt đang long sòng sọc những ánh lửa giận lên rồi gằn giọng nói :

- YuMi ! Em có biết em đang làm cái quái gì không đấy !

Dù đã hết sức ngạc nhiên trước cái tát giáng trời mà Xư Bi bất thình lình tặng cho Yul – người mình yêu, nhưng YuMi vẫn nghênh

mặt, nó tự đắc vì chẳng còn biết sợ là gì nữa cả !

- Ồ ! Tất nhiên là biết chứ ! Không biết sao em dám làm !

Nắm chặt bàn tay , Yul chỉ khẽ cất lên bằng giọng cảnh cáo .

- Được lắm ! Nhưng chỉ duy nhất một lần này nữa thôi ! Nếu những chuyện như thế này còn xảy ra một lần nữa … thì anh nhất

quyết sẽ không bỏ qua cho em đâu !

Nói rồi, hắn lại lẳng lặng bước đi không một cái nhìn nào nữa, nhưng lòng lo lắng… vì những gì sắp xảy ra. Có lẽ sẽ là một cuộc

chiến!

YuMi phì cười, rồi nó chỉ khẽ nhếch môi khinh khỉnh, ngước ánh mắt đăm đắm nhìn theo Yul, có chút gì lạnh lùng mà xót thương

trong đó.

- Yul ạ… cứ nói đi, rồi xem anh có thể làm gì được em không ?! Mọi chuyện đã đi quá xa rồi… chúng không thể dừng lại được nữa!

Sau khi Yul đi, chỉ còn lại mình YuMi trong căn phòng vắng, lúc này, Chun và Hắc Linh Sứ mới từ từ bước ra từ trong bóng tối, bọn

chúng cúi chào và hết sức kính cẩn khi đối mặt với YuMi. Con nhỏ khẽ nhoẻn cười với ánh mắt và vẻ mặt hài lòng.

- Làm tốt lắm Bạch Linh Sứ ! Có lẽ sau lần này ta có thể thực sự tin tưởng ngươi rồi đấy !

Nhưng ngay khi Ji Chun còn chưa kịp cất lời cám ơn thì Hắc Linh Sứ đã vội vàng chen vào và đưa ra ý kiến.

- Sẽ là tốt hơn nếu chúng ta đâm thêm cho cô ta một đòn giáng trời từ sau lưng chứ nhỉ ?!

- Ngươi nói vậy là sao ?! Hắc Linh Sứ ?!

Hắn khẽ nhoẻn cười rồi lại ngước qua nhìn Ji Chun, đó là một nụ cười thực sự nham hiểm.

- Sẽ thành công, nếu ngài Bạch Linh Sứ chịu cùng giúp đỡ !

Thực sự không hiểu nổi hàm ý trong câu nói này là gì, tuy có chút lo lắng nhưng Ji Chun vẫn phải đành gật đầu đồng ý, nó nói

bằng giọng chắc nịch mà không có chút miễn cưỡng nào.

- Bất kể điều gì mà nữ hoàng muốn, thưa ngài !

Trở về nhà, sau khi bay qua những tầng mây và vượt qua giới hạn của địa ngục, con bé vội đóng rầm cửa lại và khóa kín phòng

để không một ai có thể bước vào – ngoài nó. Yul cũng vội vàng trở về theo, nhưng không vào phòng con bé, hắn chỉ lẳng lặng đứng

bên ngoài, định giơ tay lên và gõ cửa để giải thích một điều gì đó, nhưng nghĩ ngợi đôi điều… hắn lại buông tay xuống và nhanh

chóng trở về phòng mình. Cũng đóng kín cửa y như thế !

Xư Bi biết là Yul đang đứng ở bên ngoài. Nhưng tại sao hắn lại không vào ?! Tại sao lại lẳng lặng bỏ đi như thế ?! Dẫu biết là vẫn

đang rất bực … nhưng dù sao … nó vẫn cần một lời giải thích chứ ! Có thể thờ ơ như thế được sao ?! Chẳng nhẽ nó cứ nói

đừng là hắn lại dừng luôn và im lặng một cách thản nhiên như thế được à ?! Tại sao lại không thể cúi mình níu kéo . Nếu lúc

ấy , hắn chỉ cần cố gắng với nó lại thêm một chút nữa thôi … tại sao cứ luôn giữ cái vẻ lạnh lùng và cao ngạo như thế chứ ! Cái

tôi của hắn cao quý đến thế cơ à !! Vậy thì đừng mong nó hạ mình mà xuống nước nhé ! Trong chuyện này nó không phải

người có lỗi , vậy nên , nó sẽ không chịu bắt tay làm hòa trước đâu !

Nghĩ thế , con nhóc vẫn cứ khóa chặt cửa và ở yên trong phòng , một mình lầm lì suy nghĩ … Mà thực ra thì những thức suy nghĩ

ấy cũng đâu có liên quan gì mấy đến chuyện giận hờn . Chúng còn đáng sợ , và khó quyết đoán .

Tại đây , ngay bây giờ , bên trong tâm trí nó … là những suy nghĩ rối ren đang quay mòng mòng khiến con bé không tài nào

quyết định được !

Một là ở lại , hai là ra đi ! Chọn cái nào đây ?!

Tại sao Yul lại là Quỷ Vương, là đấng tối cao của vương quốc Quỷ, là người không thể thiếu đối với vận mệnh của thế giới thứ

ba. Còn nó , nó đã là vợ hắn , nếu nó chấp nhận hắn , chấp nhận sự thực này và chấp nhận vị trí sắp tới của mình – nữ chủ nhân

của vương quốc bóng tối , cũng đồng thời có nghĩa là con bé sẽ phải mãi mãi mất đi cuộc sống con người , cuộc sống mà nó

đã cố gắng và hòng đeo đuổi suốt mấy tháng nay , đã phải ra tay bắt bao nhiêu linh hồn. Vậy mà… chỉ cho đến giờ giút này… con

bé lại phải bối rối … trước hai ngưỡng hoàn toàn cửa trái ngược nhau .

Nó sẽ phải quyết định như thế nào đây ?!

Cuộc chiến tranh lạnh diễn ra cũng là lúc bóng tối và sự im lặng lập tức bao trùm cả căn nhà băng giá , khiến mọi thứ đều trở nên

vô động , tất thảy mọi người đều không dám cười đùa hay to tiếng với nhau , suy ra cũng chỉ vì sự giận hờn của hai đứa . Và tất

nhiên , sự im ắng đến lạ thường này cũng không thể nào lọt qua nổi tầm mắt của Mom , bà đã bắt đầu thấy nghi ngờ sự việc và

vội vàng tìm đến gặp Yul , để hỏi chuyện .

Bược vào căn phòng của bậc đế vương bóng tối, Mom ngồi xuống bên cạnh và khẽ thở dài . Bà nhìn vào khuôn mặt đã tái nhợt vì

mệt mỏi của hắn mà lòng khẽ nhói đau , Mom liền cất tiếng hỏi .

- Tại sao con không cho con bé một lời giải thích ! Dù sao thì nó cũng là con gái … con gái rất yếu mềm …

Chắp hai tay lên trán, Yul lại cất tiếng thở dài, giọng kiên quyết .

- Con không thể … và cũng không muốn !

Khá ngạc nhiên, bà lại nheo mày vẻ khó hiểu .

- Ý con là sao ?! Vậy chẳng lẽ con lại cứ để như thế này mãi ?!

- Không … không phải ! Cũng không hoàn toàn . Nhưng con không muốn phải cố giải thích với « một cái đầu nóng » như thế . Khi

nào cô ấy thực sự muốn tin con , lúc đó con sẽ sẵn sàng mở lời .

- Ừm . Vậy ta tin vào con !

Mom chỉ nói có vậy, rồi bà lại khẽ vỗ vai hắn và lặng lẽ bước ra khỏi phòng . Nhẹ nhàng như làn gió.

------------

Đang đưa bước nơi hành lang, bỗng, nghĩ ngợi một hồi, bà lại chợt dừng lại nơi cửa phòng con bé, khẽ gõ nhẹ .

- Ta vào được không ?!

Nghe thấy tiếng Mom, đang khóc, nó lại khẽ giật mình, gạt vội dòng nước mắt đương vương trên khóe mi, nó khẽ bật dậy rồi ậm

ừ mở khóa. Vừa nhìn thấy con bé với khuôn mắt hốc hác và khóe mắt đỏ hoe, bà đã đoán ngay ra rằng nó đang phải chịu đựng

những điều đau khổ ghê gớm lắm. Ừm thì bị lừa dối bởi người chồng đã ở cùng nhà với mình gần hai tháng trời, chắc hẳn cảm giác

ấy giống như bị phản bội, thật nặng nề ! Nhưng nếu để suy nghĩ kỹ hơn, con bé vẫn cần chín chắn thêm chút nữa. Nghĩ vậy, Mom

liền đến bên nó và hỏi thăm, mong có thể đưa ra được vài lời khuyên bảo .

- Con không sao chứ ?!

Khẽ nhoẻn cười , một nụ cười thật nhạt , nó đáp lại bằng vẻ miễn cưỡng .

- Con ổn …

- Con chắc chứ !

- Cũng không hẳn ạ ! – Con bé khẽ thở dài .

- Có thể kể cho ta nghe vài chuyện được không … - Vừa nói , Mom vừa từ từ ngồi xuống bên cạnh nó , nhẹ nhàng hỏi thăm .

----------

Sau khi đã kể lại toàn bộ câu chuyện cùng những suy nghĩ rối ren đang quay mòng mòng trong đầu mình cho Mom nghe, nó

cũng cảm thấy nhẹ người và sẵn sàng lắng nghe những điều bà nói .

Nhìn thẳng vào mắt Xư Bi , Mom hỏi .

- Con cảm thấy khác nhau như thế nào khi nghĩ Yul là Quỷ và Quỷ Vương ?!

“ Quỷ … và Quỷ Vương sao ?! “ – Mom nói thế là có ý gì, chẳng phải cả hai đều là một … Nhưng, phải rồi ! Cả hai đều là một,

đều là một loài quỷ . Vậy có khác biệt gì khi biết hắn là Quỷ Vương ?! Chẳng phải trước đó con bé cũng đã biết hắn là quỷ rồi

sao ! Vậy nhưng, tại sao, lúc này, nó lại có những suy nghĩ tiêu cực đến thế ! Có lẽ, một phần là vì bị nói dối, bị Yul gạt đi câu hỏi

mà nó đã muốn hắn trả lời thực sự lúc trước. Chính hắn đã không thành thực trả lời cho con bé … Và chuyện hắn lại là Quỷ

Vương thì lại càng lớn hơn. Nhưng con bé vẫn chưa bao giờ nghĩ … giữa Quỷ và Quỷ Vương thì có gì khác nhau ?! Liệu sau này khi

trở thành người , nó có thể sống cùng một con Quỷ ?! Chẳng phải vẫn rắc rối như vậy đấy thôi ! Chuyện này thật khó hiểu …

Nhưng xét ra thì vẫn là tệ lắm ! Nó vẫn phải lựa chọn …

Và để phải chọn lựa ngay lúc này thì thật khó !

Thấy con bé vẫn cứ ấp úng chưa thể trả lời, Mom lại mỉm cười hiền hậu rồi nói tiếp. Như thể đang cố gắng thuyết phục nó đừng

bỏ đi vậy !

“ Xư Bi à , ta không biết là con có nhận thấy hay không … Nhưng trước kia, thằng bé chưa bao giờ cười, thậm chí còn chẳng biết

giận dữ hay ghen tuông, việc hạ mình để làm những việc tầm thường cùng một người khác là không thể. Nhưng đến khi quen con, ta

thấy nó bắt đầu biết quan tâm đến người khác, biết khoan dung và trở nên rộng lượng. Sự thay đổi ấy khiến chính ta, người đã

chăm sóc nó suốt 200 năm còn không thể tin được. Dường như nó đã trở thành một con người hoàn toàn khác, đôi khi còn

rất ngốc nghếch và trẻ con. Đó là một phẩm chất không - hề - vốn - có của Quỷ Vương. Vì chỉ tới khi quen con, trái tim lạnh lùng

buốt giá của nó mới được mở ra ấm áp, vậy chẳng nhẽ con lại lỡ lòng nào nhẫn tâm đóng chặt nó lại thêm một lần nữa. Ta tin,

làm vậy, nó sẽ vỡ tan ra mất ! " .

Những lời Mom nói đều khiến nó phải suy nghĩ thật nhiều …

Có thật là con bé đã làm nên được một kỳ tích ?!

Nhưng kỳ tích ấy lại sắp bị phá vỡ chỉ vì lòng tự trọng của con bé ?!

Như thế có đáng hay không ?!

Điều ấy còn phải xem xét …
---------------

Tối hôm đó, khi đã nhắm mắt lại và chìm mình vào giấc ngủ say, nó miên man đi vào giấc mơ vô ảo vô thực, nhẹ nhàng tới một

thế giới dường như quen mà vẫn xa lạ lắm. Đó là ngôi trường ấy – trường trung học SoRoYang, vẫn lớp học ấy, vẫn khung

cảnh ấy, nhưng tại sao … mọi thứ ở đây lại gợi cho nó một cảm giác xa lạ đến thế ! Không một bóng người, không một tiếng

cười, chỉ có tiếng gió khẽ lay lá xì xào như đang thì thầm trong đêm tối . Tất cả đều khiến nó lạnh ngắt !

Bỗng, trở lại phía hành lang, nó cứ đi lang thang, để rồi dừng lại nơi cuối đường, đó là lúc còn bé nhìn thấy một cánh cửa tủ

bỗng dưng mở toang … và nó tò mò tiến lại gần xem thử. Chợt nhận ra đó chính là chiếc tủ đựng đồ hàng ngày của mình, nhưng

lại sao nó lại bị mở toang, và ai đã vô tình đặt một lá thư vào trong đó ?! Mà liệu có phải vô tình hay là chủ ý ?! Vì lá thư có bọc

màu đen , bên trên còn in hình một đôi cánh dơi màu bạc , liệu … thứ này … chỉ có thể là …

Thôi , không nghĩ ngợi nhiều nữa , con bé vội vàng mở ra xem .

Và dòng chữ đầu tiên mà nó đọc được là …

“ Chào cô bạn Quỷ thân mến !

Cô đã quyết định như thế nào rồi ?!

Về việc ở lại và ra đi ấy .

Cô muốn sống như một con người, hay gạt bỏ cơ hội sống đã đeo đuổi suốt hai tháng trời của mình để đi theo ngài Quỷ Vương.

Cô nghĩ sao nếu gia đình mình biết cô coi trọng một con Quỷ hơn cả ba người họ ?! Và cơ hội sống để trở lại làm người của mình

sẽ vĩnh viễn ra đi . Nếu cô đến với Yul , cô sẽ hoàn toàn phải an phận thủ thường dưới nơi lòng đất , cô sẽ mãi mãi không được

thấy ánh sáng mặt trời , và không bao giờ được gặp lại người thân của mình nữa . Cô có cam chịu được không ?! Nếu không , tôi sẽ

cho cô một cơ hội .

Để quyết định được nhanh hơn thôi ! Tôi sẽ cho cô một cơ hội để làm lại cuộc đời .
Cô nghĩ sao … nếu rút gọn thời

gian ba tháng ?! Chỉ với một con Quỷ có sức mạnh linh hồn gấp trăm lần những hồn ma yếu ớt kia … Cô sẽ phải đánh thắng nó

và nắm lấy hi vọng sống của mình . Cô sẽ không phải nghĩ ngợi nhiều nữa , chỉ bằng một trận đấu thôi ! Cô không muốn quyết

định được nhanh hơn sao ?! Tôi tin là cô sẽ đồng tình với suy nghĩ của tôi đấy !

Còn nếu cô không chịu tán thành, đó sẽ lại là một chuyện khác . Từ nay sẽ không còn bất kỳ một hồn ma lởn vởn nào nơi trần thế

cả . Tôi đã tiêu diệt chúng hết cả rồi , vậy nên , cô đừng có mong tự mình hành động nữa . Chỉ có thể dùng đến sự giúp đỡ của

tôi thôi . Cô hãy suy nghĩ đi , nghĩ kỹ vào . Và đừng để tôi thất vọng …

Ha ha …

Ha ha ha …

Ha ha ha ha … "

Kết thúc bức thư cũng là lúc cái tiếng cười ghê rợn ấy cứ vang vọng mãi , âm lặp từng đợt dai dẳng không ngớt trong giấc mơ của

nó khiến con bé phải bất giác giật mình tỉnh dậy . Mồ hôi mồ kê rơi nhễ nhại … thấm ướt cả một vùng chăn gối . Chưa bao giờ nó

gặp phải một cơn ác mộng đáng kinh sợ như vậy ! Sao YuMi lại có thể xâm nhập vào giấc mơ của nó được cơ chứ ?! Và liệu những

gì cô ta nói có phải là sự thật ?! Nó sẽ phải quyết định sao đây ?!

Càng ngày càng có nhiều lựa chọn. Mà càng nhiều thì lại chỉ càng chỉ khiến cái đầu nhỏ bé của nó muốn nổ tung ra thôi !

Cố gắng trấn tĩnh lại mình, hôm nay nó sẽ quyết định đến trường để xem xét tình hình. Không biết là có giống như những điều YuMi

nói không nữa !

Vội vàng thay quần áo và uể oải bước xuống nhà , nó bắt gặp Yul .

Thấy bóng hắn đã bước đi từ trước, hắn đang ra khỏi nhà nhưng lại không mang theo tài xế Kang. Tuy có chút nghi hoặc nhưng

con bé vẫn giả vờ thờ ơ. Nói đúng ra thì cái lòng tự trọng của nó cũng cao lắm chứ ! Không thể hạ mình mà bắt chuyện trước

được. Nghĩ thế , nó lại đành làm ngơ . Mặc Yul đi , Xư Bi không thèm gọi lại .

Nhưng Xư Bi nào có biết … đó sẽ là lần cuối cùng … nó còn nhìn thấy bóng hắn ở trong căn nhà này .

………

Ngày hôm nay đến trường, mọi sự đều im ắng đến lạ thường, trống không và lạnh ngắt, thậm chí một chút âm khí cũng chẳng còn,

đúng như nó nghĩ vậy !

Mọi người đâu hết rồi nhỉ ?! Chun đâu ?! Chan đâu ?! Và cả mấy thằng đầu heo lớp nó nữa ?! Sao chẳng thấy tiếng cười ?! Mọi

hôm đều rộn ràng lắm cơ mà ?!

Vậy mà … tại sao … chỉ sau một lời nói … chỉ qua một giấc mơ … mọi vật đã trở nên như thế này ?! Tất cả đều đang cố gắng ruồng

bỏ nó hay sao …

Cầm chiếc vòng thánh giá lặng lẽ dạo quanh trường, cả một buổi sáng, thậm chí, nó còn chẳng thấy một chút lấp lánh nào

nơi mặt vòng . Tại sao lại thế nhỉ ?! Chẳng nhẽ đúng như lời YuMi nói , nó đã tiêu tán hết đám vong hồn !

Khốn thật ! Biết vậy phải làm sao !!

" A … haaaa …. !!! " – Bỗng , con bé chợt reo lên kinh ngạc khi nhìn thấy chiếc vòng chợt lóe sáng , một thứ ánh sáng hoang ảo và

mơ hồ , lung linh chưa từng thấy . Tại sao tín hiệu lần này lại phát ra mạnh đến vậy nhỉ … Phải chăng ?!!!

Vội vàng lần theo dấu vết, thứ ánh sáng ấy cứ dần dần đưa nó tới một nơi quen thuộc , đó là căn phòng thể chất phía sau ngôi

trường. Căn nhà đó … vừa nhìn thấy đã gợi cho nó biết bao kỉ niệm quen thuộc . Đó chính là nơi mà lần đầu tiên con bé bị phục

kích, rồi được Jen cứu , nó đã thân với anh nhiều hơn qua ngày hôm ấy , rồi lại tự phát hiện ra sức mạnh của mình , cùng với sự

giúp đỡ thầm lặng của Yul . Ừm ! Phải rồi , cái ngày hôm ấy … mãi sau nó mới biết là Yul .

Nghĩ tới Yul , con bé lại chợt mỉm cười .

Nhưng vội vàng gạt bỏ đi những ý nghĩ vẩn vơ đang vương vấn trong đầu mình . Nó tự nhủ rằng không được nghĩ tới Yul nữa, tuy

gần đây những hình ảnh ấy lúc nào cũng ngập tràn … nhưng như thế lại thật tệ !!

Con bé khẽ mím môi và dằn mình bước tiếp .

Dừng lại trước cánh cổng sắt kia. Một tay khẽ đẩy lên, nó thấy người ấy, gần như một vị thiên sứ, mặc áo choàng trắng với mái tóc

vàng thanh khiết … nhưng … nhưng lại mang một đôi cánh dơi ! Chắc hẳn chính là con Quỷ mà YuMi nhắc tới !


Vừa bước tới gần , thứ ánh sáng màu vàng phát ra từ chiếc vòng trên cổ nó mỗi lúc một lớn dần . Rồi , vụt tắt !

Con bé giật mình và vô cùng hồi hộp khi người ấy đang từ từ quay mặt lại …

Dường như chết đứng … khi thấy nó thật quen …

Vẫn vẻ mặt ấy …

Vẫn nụ cười ấy …

Vẫn ánh mắt ấy …

Nhưng sao lại khiến nó chẳng vui … Vì … đó là Chun !!!



Xem chữ ký của conngaytholam
Về Đầu Trang Go down
ruyushin1810
  • Teacher

    Teacher
    Tổng số bài gửi : 813
    $$$ : 1260
    Date of Birth : 18/10/1997
Bài gửiTiêu đề: Re: ♥♥♥Cô dâu quỷ - Demon bride♥♥♥ Sat Mar 31, 2012 10:47 am

tem+phong bì
Xem chữ ký của ruyushin1810

Về Đầu Trang Go down
conngaytholam
  • C-Class Student

    C-Class Student
    Tổng số bài gửi : 269
    $$$ : 295
    Date of Birth : 09/12/1997
Bài gửiTiêu đề: Re: ♥♥♥Cô dâu quỷ - Demon bride♥♥♥ Sat Mar 31, 2012 8:34 pm

Chap 25 : Mở lòng .


***

Tớ sẽ tha thứ …

Vì cậu là bạn tớ …

Mãi mãi là bạn tớ …

Dù thế nào đi chăng nữa …

Tớ sẽ không làm hại cậu …

Yoon Ji Chun ạ !

…………………….

Con bé thất kinh khi nhìn thấy người đang đứng trước mặt mình, đó là Chun . Xư Bi thầm lắp bắp , tiếng nó đang nghẹn ứ nơi cổ

họng mà thốt mãi không thành lời .

- Chun … cậu … sao cậu … Cậu đang làm gì ở đây ?!!!

- Còn hỏi những câu ngu ngốc như thế nữa sao ?! Chẳng nhẽ đến giờ cô vẫn còn chưa muốn thừa nhận … rằng sự thật … - Tiếng của

YuMi bất ngờ vang lên từ phía sau Chun , vừa nói , nó vừa từ từ bước ra với vẻ kiêu ngạo vốn có của mình.

- Sự thật ?!

- Phải ! Sự thật là cô chẳng có một người bạn nào hết ! Tất cả mọi thứ bên cô đều chỉ là giả tạo mà thôi ! Và Chun cũng vậy , cậu ta

đã trở thành người của tôi rồi ! Ha ha ha !! – Nó cất tiếng cười , một tràng cười khinh miệt …

- Không thể nào … Chun !! Đừng nói với tớ … cậu … là con Quỷ ấy !!! – Xư Bi vội vàng đưa ánh mắt ngỡ ngàng qua nhìn Chun , cầu

mong một lời ” không phải ! "

" Gật đầu " - Chun đã gật đầu . Nó thật sự giật mình , nói đúng hơn là rùng mình . Rùng mình vì những gì Chun sắp thể hiện .

Sau cái gật đầu ấy là sự lạnh lùng sắp hiện diện trên đôi tay . Nắm lấy từng làn gió , Chun cuộn chúng lại và biến nó thành từng

thanh kiếm khí mang màu xanh lục đang hằm hằm tiến tới Xư Bi . Không do dự , nó hất kiếm lên và điều khiển chúng bay xung quanh

Xư Bi , cuốn chặt lấy cả người con bé và đâm sượt qua nó , tạo ra những vết nứt đọng máu trên tay . Mặt Chun tái sầm , từng đợt

gân nổi lên run rẩy , nhưng nó vẫn phải cố gắng tiếp tục , để qua mắt YuMi !

Nâng vút nó lên tầng không , Chun sắp dành tặng cho Xư Bi một màn hạ cánh ngoạn mục . Nhưng , chợt dừng lại . Vì mọi phép thuật

của nó dường như tức khắc trở nên vô tác dụng . Với sức mạnh tiềm ẩn của mình , Xư Bi đã dễ dàng vô hiệu hóa chúng .

Nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất bằng làn lốc khí mà mình tự tạo nên, nó trừng mắt nhìn Chun, vẻ căng thẳng hiện rõ trên khuôn mặt

đang tái sầm .

Con bé bất giác quát lên một cách nghiêm túc như muốn chiến đấu thực sự .

" Dừng lại đi ! Tớ sẽ không để cho cậu tấn công tớ một cách tùy tiện như thế một lần nữa đâu ! " .

“ Ồ ! Thật vậy sao ! Để xem cậu có làm được không nhé ! “ – Nói rồi , ngay lập tức , nó lại nắm chặt bàn tay và tung ra từng đợt khí

mang màu sắc lạnh , tiến tới Xư Bi và chém liền liên tục . Từng thanh kiếm khí với muôn hình muôn dạng được tạo ra từ làn gió , từ

sức mạnh của Phong Thần và người mẹ Thiên Nhiên .

Dứt khoát , Xư Bi đành phải sử dụng sức mạnh thực sự của mình . Sức mạnh đã được phong ấn từ lâu mà con bé đành phải liều mình

thức tỉnh . Nhưng lần này , nó đã biết tự mình kiếm soát chúng .

Không do dự , Xư Bi liền nhắm chặt mắt lại và đưa hai tay chắp nhẹ lên trán , lầm bầm thầm nhẩm một câu thần chú nào đó … Rồi

bất giác , nước từ đâu kéo đến ! Từng làn lũ lượt kéo đến và cuốn lấy người con bé , nhấc bổng nó lên và tạo thành một cảnh

tượng khiến tất thảy mọi người đều thất kinh . Đó là một khối nước khổng lồ đọng lại giữa tầng không , lung linh nhưng ghê sợ.

Bởi, bên trong, giữa tâm của dòng nước, đó chính là Xư Bi – con bé đang tự nhốt mình trong đó !

“ Đòn Tự Kích ! “ – Ji Chun bất giác mở miệng bật ra thành lời . Rồi trừng mắt nhìn lên … nó thấy … Xư Bi đang bị hút chặt vào dòng

nước , cùng ma lực của nó đang bị cuốn theo … rút dần mòn …

Trông con bé có vẻ đau đớn lắm , nhưng nó vẫn cứ gồng mình mím môi chịu đựng . Tại sao vậy ?! Chẳng nhẽ lại là vì Chun sao ?!!

Sao nó lại có thể làm thế chứ !!

- Mau dừng lại đi !! Tớ bảo cậu dừng lại !! Đồ ngốc !! – Chun bất ngờ hét toáng lên và chạy vội lại khối nước . Bằng tất cả sức mạnh

của mình , nó cố gắng dùng Băng Chưởng để hóa giải phép thuật của Xư Bi , mong có thể đưa con bé ra khỏi khối nước . Nhưng

nào có dễ , vì đó là “nước” của Xư Bi , và vì phép thuật của con bé đâu có tầm thường .

Bất lực , nhìn Xư Bi ngất lịm đi trong làn nước , gần như chết đuối . Nó còn không biết bơi , vậy mà lại dám tự mình giam thân

trong khối nước thần. Thậm chí còn dùng đòn Tự Kích – thứ phép thuật chỉ dùng cho người muốn tự hủy ma lực của mình, lúc đó,

đến khả năng chiến đấu cũng không còn nữa .

“ Ngu ngốc quá ! Thứ gì đã khiến cô ta hành động như thế chứ ! “ – YuMi khẽ chẹp miệng khi nhìn thấy Xư Bi ngất lịm đi, và nó ngã

xuống … khi nước tan … và khi sức mạnh đã đều bị hóa giải .

Ji Chun vội vàng chạy ra đỡ lấy, đỡ lấy thân thể nhỏ bé đã tái nhợt đi vì không còn sức mạnh của con bé. Nước mắt nó rơi … một giọt,

khẽ chạm nhẹ lên làn môi con bé, khiến Xư Bi bất giác chợt giật mình tỉnh lại. Giương đôi mắt thơ ngây đẫm nước của mình lên nhìn

Chun một cách lờ đờ, nó cố gắng thốt lên bằng tất cả sức lực còn lại có trong cơ thể cùng với một nụ cười .

- Chẳng phải tớ đã nói là không để cậu tấn công tùy tiện nữa mà ! Tớ làm được rồi, đúng không ?! – Xư Bi khẽ mỉm cười, một nụ

cười mang đầy vẻ gắng gượng .

Nhìn vậy mà chỉ thấy lòng đau nhói, bất giác ôm chặt lấy cơ thể con bé vào trong vòng tay ấm áp của mình, Ji Chun khẽ rít lên tức tối.

- Đồ ngốc ! Sao lại làm điều dại dột như vậy chứ ! Cậu biết là tớ đang làm hại cậu mà … sao lại không tấn công …

Khẽ đẩy nhẹ Chun ra, Xư Bi vẫn nhìn nó bằng nụ cười trìu mến, vốn đã không thay đổi, và sẽ chẳng bao giờ thay đổi .

- Bất cứ điều gì cũng có lí do của nó. Và trong trường hợp này, tớ tin rằng cậu cũng vậy. Vì thế … cậu vẫn sẽ mãi là bạn của tớ. Và

tớ hứa không bao giờ làm hại cậu đâu !

Nhẹ nhàng đặt lại Xư Bi xuống nền đất, cố gắng dùng Phong Thuật của mình để chữa trị lại phần nào ma lực đã mất trong Xư Bi. Nó

khẽ chẹp miệng, rồi thì thầm vào tai con bé … một điều gì đó mà khiến YuMi cũng không thể nào nghe thấy .

“ Xư Bi ngốc ạ ! Cậu nói điều gì cũng có lí do của nó . Vậy tại sao cậu lại nỡ lòng gạt bỏ đi cơ hội nghe lời giải thích của Yul ?! Nhỡ đâu

trong hành động của anh ta cũng có lí do khó nói thì sao ! Tớ nghĩ cậu nên xem xét lại ! “

Chun chỉ nói có thể, rồi lấy lại vẻ mặt lạnh lùng của mình, nó vội vàng bước đi .

Thẫn thờ nhìn theo, nó thực sự phải suy nghĩ .

Sau khi đã đi khuất khỏi tầm mắt của Xư Bi, lúc này, chỉ có mình Chun và Hắc Linh Sứ, hắn mới gọi với con bé lại và thì thầm vào tai

như một lời đe dọa .

“ Bạch Linh Sứ này, hình như vừa nãy ngươi đã thể hiện cảm xúc hơi thái quá thì phải ! Ta có nên nghi ngờ không đây ?! “ – Tên Quỷ

Đen nói với giọng lập lờ .

“ Nếu cảm thấy nghi thì cứ việc điều tra , ta tin điều ta làm là đúng ! “ – Nói rồi , nó lại vội vàng đẩy mạnh Hắc Linh Sứ sang một bên

và lặng lẽ bước đi trong sự kiêu ngạo không lo lắng của mình .

Sau khi Chun đi, Xư Bi cũng cố gắng gượng mình ngồi dậy, rồi từ từ đứng lên để cơ thể tuần hoàn lại như bình thường. Nếu không

nhầm thì chắc chắn vừa rồi Chun đã truyền thêm sức mạnh cho nó để con bé có thể hồi phục lại một phần ma lực của mình . Nếu

không , nó sẽ chẳng thể đứng dậy ngay sau khi trúng đòn Tự Kích như vậy được . Và tất nhiên , con bé cũng đủ thông minh để

không sử dụng hết thành phần công lực, tự rút ma lực cũng chỉ như một vở kịch để che mắt kẻ địch . Nó đâu đến nỗi quá “ ngu “ mà

đi tự rút hết sức mạnh của mình ra cơ chứ ! Biết Chun vẫn chưa hoàn toàn theo phe địch , Xư Bi lại khẽ mỉm cười vì quyết định đúng

đắn của mình .

Sau bao chuyện thăng trầm từng xảy ra, nó không thể cứ ngờ nghệch và ngây thơ như trước mãi được, sự trưởng thành và cần thêm

chín chắn điều đúng đắn .

Trở lại căn phòng nhỏ trong thư viện nằm ở phía cuối dãy hành lang , Jen vẫn đang chờ Xư Bi ở đó …

Và ngay khi con bé vừa mới bước chân tiến vào , hắn đã xuất hiện .

- Tìm anh hả ?!

Con bé lập tức quay ngoắt lại , khẽ giật mình vì sự xuất hiện đột ngột này . Thoáng trên mặt nó có chút bối rối …

- A … hơ … anh … vẫn ở đây sao ?!! – Hỏi như thế là vì nó nghĩ tất cả mọi người đều bị bùa ếm của YuMi và không thể đến trường.

- Hửm ?! Không ở đây thì em nghĩ anh ở đâu ?! Chẳng phải bây giờ vẫn là giờ đi học ?! – Jen khẽ nghiêng đầu cười cười trêu con bé,

hẳn là hắn đã biết rõ nó đang nghĩ gì .

- Ưm … không … là em nghĩ … em cứ nghĩ tất cả mọi người đều bị tác dụng bùa ếm của cái YuMi …

- Ừm . Tất cả mọi người , nhưng không có nghĩa là bao gồm cả anh . Ủa … mà sao em có vẻ buồn vậy ?!

- Hưm … thực ra là … có chút chuyện ! – Nó lại thở dài và muốn kể lể một chút .

- Hì ! Kể cho anh chút chuyện đó được không ?! – Jen mở lời một cách trìu mến để con bé bắt đầu đi vào câu chuyện …

[…]

- Vậy là em đang gặp chút rắc rối với mạng sống của mình ?! – Jen quay đầu sang hỏi con bé , vẻ vẫn rất thản nhiên .


- Híc ! Không chỉ là một chút thôi đâu ! Đối với em thì đó là cả một vấn đề lớn đấy ! – Nó khẽ chau mày , trong khi mình còn đang lo

lắng thì làm sao Jen có thể thản nhiên như thế được !!

Khẽ đan xen những ngón tay thanh mảnh của mình vào nhau , hắn lại chắp lên trán rồi chợt phì cười .

- Sẽ ra sao nếu em có lại một cơ hội ?!

- Một cơ hội nữa sao ?! – Nó tròn xoe mắt ra để đón nhận điều mình vừa nghe thấy .

- Ừm . Một cơ hội , một cơ hội để em có thể sống lại lần nữa mà không cần dính dáng đến ma quỷ . Em nghĩ thế nào ?! – Jen nói

bằng giọng chắc nịch , nghe có vẻ hắn đang nghiêm túc lắm .

Mắt nó cứ tròn xoe , rồi mặt lại nghệt ra , miệng há hốc . Trong vài phút bối rối , con bé khẽ lắp bắp như thể vẫn chưa tin nổi vào

những điều mình vừa nghe thấy .

- Em … em vẫn có thể sống lại … một cơ hội nữa sao ?!! Là như thế nào vậy ?! Anh nói thật đấy chứ ?!!

- Anh đã đùa nhóc bao giờ chưa ?! – Jen khẽ nhíu mày tinh nghịch .

- Hừm … đã từng , và có rồi đấy ! – Nó lại xị mặt lại rồi … plè !

- Hì ! Đã từng … nhưng lần này là thật . Anh sẽ không đùa với những chuyện quan trọng như thế này đâu ! Em còn nhớ cuốn sách của

Người Truy Hồi chứ ?!

- Cuốn sách của Người Truy Hồi sao … - Nghĩ ngợi một hồi , rồi dường như lật lại được những trang rỗng tuếch trong cái đầu ngờ nghệch

của nó , con bé chợt nhớ ra và reo lên như bắt được tiền – A !! Nhớ rồi , có phải cái cuốn sách lần trước anh tặng !

- Yà ! Đúng rồi đó ! May mà em chưa quên , thế có còn giữ không ?!

- Hửm … gì chứ ! Tất nhiên là có rồi . Một thứ quý như thế sao em có thể vứt bừa bãi được ! – Nó nhoẻn cười chắc chắn .

- Ừm … được rồi ! Vậy bây giờ , trở về nhà và mở trang thứ 100 ra , hãy dùng trí thông minh của mình để tìm thấy điều kỳ diệu. Chúc

em may mắn ! – Hắn khẽ nhíu mày rồi lại ngồi bật dậy , lững thững bước đi trước khi chắp hai ngón tay lên trán để chào con bé,

biến mất vào ánh sáng một cách hững hờ …

“ Trang thứ một trăm … cuốn sách Truy Hồi … dùng trí thông minh sao ? … Nhưng mà mình ngốc bỏ xừ ý … “ – Khẽ nhăn trán lại, con

bé lại thở dài trước khi nó đứng dậy và quyết định trở về nhà .

Trở về nhà, nó cứ miên man nghĩ mãi về cái quyển sách ấy, rồi dường như còn chẳng bận tâm đến mọi việc kỳ lạ đang xảy ra trong

nhà mình, nó chạy thẳng về phòng và lục tung đống truyện tranh lên để tìm quyển sách .

A … đây rồi ! Lẫn giữa đống truyện tranh và kẹt dưới quyển Do Rea Mon là cuốn sách kì bí mang tên “ Người Truy Hồi ” mà nó đã

vứt tự bấy lâu nay không thèm rờ đến (Thế đấy ! Thế mà dám nói với Jen sunbea là em không vứt bừa bãi đâu đấy ! Điêu chưa !)

Vội vàng mở ngay trang thứ một trăm ra, quả nhiên … nó chẳng tìm thấy điều kỳ diệu nào cả ! Chỉ là một trang giấy cứng như kiểu bìa

sách , có vẻ to và dày hơn , trên đó còn chạm khắc những đường nét rất tinh xảo mang hình hai vị thiên thần đang nối tay nhau qua

một chiếc vòng có hình thánh giá . Chính là chiếc vòng đó ! Vòng của người Truy Hồi . Chợt giật mình khi nhìn thấy chúng nổi lên ,

hay là ấn vào thử nhỉ … mà nhỡ hỏng mất sách thì sao ?!!!

Suy nghĩ một hồi , đắn đo lo lắng mãi , rồi cuối cùng … con bé cũng quyết định liều mình chạm vào thử , tuy lòng cứ run run vì

sợ … sách nổ ! ( Bởi trong các bộ phim hành động mà nó thường xem , khi có một cái nút bí mật nào đó bất ngờ hiện lên thì chắc

rằng đó sẽ là nút hủy *__* ! ) .

“ Cạch ! “ …


“ BÙMMMMMMMMMMM !!! “

Đó là tiếng nổ chợt vang lên trong-đầu-con-bé khi nó bất ngờ nhìn thấy một luồng ánh sáng chói lòa đột ngột phát ra từ bên trong

quyển sách .

À không … mà không ! Nói đúng hơn là phải từ bên trong chiếc vòng thánh giá mới phải ! Nó đang tỏa sáng và khiến cuốn sách bất ngờ

bay vút lên không một cách thần kì .Con bé cứ trố mắt ra nhìn mà trực không chớp !

Rồi từ từ bay lên từ trong quyển sách đó là một thứ gì đó nho nhỏ , có phủ màu kim sa , vàng và chói lọi , lung linh nhưng bỏng

rát . Sức nóng mà nó tỏa ra ngùn ngụt đến nỗi Xư Bi có dùng phép cũng chẳng dám chạm vào . Cái gì thế nhỉ ?!

Còn đang phân vân vì chưa biết câu trả lời … thì bỗng , từ đâu , một giọng nói bất ngờ vang lên trong đầu nó … dường như mách

bảo con bé nên làm theo điều đó .

" Một cánh cổng thứ hai để mở ra số mệnh …

Chắp đôi cánh này để có một ước mơ …

Thiên thần hay trần thực ?!

Con có thể chọn một điều để thành sự thật !

Hãy suy nghĩ và đưa ra quyết định sáng suốt .

Ánh sáng sẽ vụt tắt khi bắt đầu kiếp luân hồi … " .

Miên man lắng nghe cái giọng nói mơ hồ , đi sâu vào tiềm thức khiến con bé bỗng chốc mất hết lí chí . Từ từ , nó đưa bàn tay ra nhẹ

nhàng đón lấy chiếc vòng , tưởng chừng như đang ham muốn lắm . Nhưng rồi , chợt dừng lại … bởi một giọng nói quen thuộc đang đan

xen vào tâm trí … khiến từng ngón tay nó bất chợt rụt vào rồi nắm chặt cả bàn tay . Con bé đóng sập quyển sách ! Đó là giọng nói

của Mom , Mom đang ngăn cản nó … bởi một lý do mà nó biết rõ . Tất cả đều là vì Yul , nhưng nó vẫn phải suy nghĩ kỹ !

Ừ thì … hạn thời gian vẫn còn một tháng nữa . Một tháng – chắc là đủ để cho nó suy nghĩ . Và nó vẫn cần phải tỉnh táo để suy xét

cho thực hơn.

Thở vội vàng …

Ngày hôm nay Yul chẳng có ở nhà, mà nếu để ý kỹ hơn thì ngay cả Mom hay mấy người giúp việc cũng chẳng thấy đâu . Căn nhà rộng

lớn bỗng chốc trở nên trống trải đến lạ lùng, vắng tanh vắng ngắt … sao mà đáng sợ thế nhỉ ! Cái cảm giác một mình bơ vơ giữa

khoảng trống vô định này … thật khiến nó phải rùng mình . Bất giác đứng bật dậy , nó vội vàng quơ lấy đôi dép pucca rồi nhanh

chóng bước ra khỏi phòng , đi ra phía hành lang và cứ thế miên man tìm kiếm mãi … Chẳng có ai cả , cho đến khi … nó chợt dừng

lại trước một cánh cửa phòng mang tên “ Bí mật “ .

Bí mật à ?! Làm gì có bí mật nào có thể ngăn cản con bé không ngừng bật mí trong khi nó đang ở ngay trước mặt mình như thế

này được nhỉ ! Vả lại , hôm nay Yul cũng không có nhà nữa . Cái căn phòng mà Yul cứ cấm nó mãi , không cho vào . Nó cũng đành

chịu , nhưng mà hôm nay thì con bé sẽ quyết không để yên đâu . Mạnh dạn mở cửa , cái tiếng kêu kẽo kẹt của căn phòng có lẽ đã

đâu không ai vào khiến nó khẽ sởn gai ốc . Thôi được rồi , lấy lại bình bĩnh , con bé tiếp tục tiến tới … Và càng ngạc nhiên hơn khi

thấy bên trong đó là cả một kho tàng sách vở .

Ừ thì nhiều thật đấy ! Toàn sách là sách thôi , hết quyển to rồi đến quyển nhỏ , y như một thư viện lớn vậy ! Bất ngờ choáng ngợp,

nó chợt lững thững bước vào, trong đầu lan man suy nghĩ …

“ Nhiều sách vậy mà Yul lại cấm mình vào là sao ?! Chẳng nhẽ … đây lại là sách cấm ?!! “

Chậc lưỡi thở dài , Xư Bi chỉ toàn nghĩ xấu về Yul thôi :]] !

Lê bước qua cuối dãy hành lang , nó để ý tới gian tủ đầy những là sách phép .

Ồ ! Sách phép thuật, rồi cả sách dạy làm vua nữa, nhưng mà không có sách cấm ! Nghĩ tới đây, Xư Bi chợt đỏ mặt vì mình… hư quá !

Lon ton dạo bước trong căn phòng rộng lớn mà vẫn còn rất nhiều điều kỳ thú nó chưa khám phá đủ . Chợt , dừng lại bởi thứ ánh

sáng chói lòa phát ra từ cuốn sách treo vút trên cao tận tầng không lơ lửng kia . Là sách cấm chăng :-? !! ( Ôi cái con nhỏ này… đen

tối từ khi làm quen với nhỏ Chun ! ) . Nhưng mà tại sao sách lại có thể bay được nhỉ ?! .

“ Ưm hưm … “ – Lặng yên suy nghĩ một hồi , rồi nó cũng tự tìm ra cho mình được lời giải đáp . Chắc hẳn là thần chú bùa bay mà Yul

đã phù phép cho cuốn sách rồi ! Chắc hắn tính không để ai động vào cuốn sách này đây mà ! Nhưng điều này nào có nghĩa lý gì đối

với một con Quỷ biết bay … He he ! Nghĩ thế , Xư Bi liền tập trung suy nghĩ của mình rồi bay vút lên tầng không , nhanh chóng tóm

lấy quyển sách rồi nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất , nhẹ như lông hồng .

“ Hưm … My Diary . Nhật ký của Yul chăng ?! “ – Con bé thầm lẩm bẩm trong suy nghĩ , rồi ngẫm ngợi gì đó , nó quyết định … liều

mình mở ra !

Ý chà ! Cái tội đọc trộm nhật ký của người khác là nặng lắm đó nha ! Nhưng mà Yul là chồng nó ( tới bây giờ thì con bé vẫn nghĩ thế ),

nên chắc đọc thử để hiểu thêm cũng chẳng sao đâu nhỉ . Nghĩ vậy , nó liền hí hoáy mở ra đọc .

Và bắt đầu với những ý nghĩ đầu tiên kể từ ngày gặp nó , của Yul .
Xem chữ ký của conngaytholam
Về Đầu Trang Go down
Rin
  • The Principle

    The Principle
    Tổng số bài gửi : 135
    $$$ : 566
    Date of Birth : 11/02/1997
    http://girlneyafc.forum-viet.net
Bài gửiTiêu đề: Re: ♥♥♥Cô dâu quỷ - Demon bride♥♥♥ Sun Apr 01, 2012 9:13 pm

Truyện này hay quá.nhưng xin bản quyền cho Rin
p/s:post típ đi
Xem chữ ký của Rin

Giữa muôn vàn người dưng,em biết
Người yêu dấu đang bước tới bên mình
Về Đầu Trang Go down
conngaytholam
  • C-Class Student

    C-Class Student
    Tổng số bài gửi : 269
    $$$ : 295
    Date of Birth : 09/12/1997
Bài gửiTiêu đề: Re: ♥♥♥Cô dâu quỷ - Demon bride♥♥♥ Mon Apr 02, 2012 12:35 am

nhung lam the nao de xin dc a?
Xem chữ ký của conngaytholam
Về Đầu Trang Go down
Rin
  • The Principle

    The Principle
    Tổng số bài gửi : 135
    $$$ : 566
    Date of Birth : 11/02/1997
    http://girlneyafc.forum-viet.net
Bài gửiTiêu đề: Re: ♥♥♥Cô dâu quỷ - Demon bride♥♥♥ Mon Apr 02, 2012 7:34 pm

Em đk vô diễn đàn đó,xin nick yh của tác gjả,rồj xin là đc
Xem chữ ký của Rin

Giữa muôn vàn người dưng,em biết
Người yêu dấu đang bước tới bên mình
Về Đầu Trang Go down
conngaytholam
  • C-Class Student

    C-Class Student
    Tổng số bài gửi : 269
    $$$ : 295
    Date of Birth : 09/12/1997
Bài gửiTiêu đề: Re: ♥♥♥Cô dâu quỷ - Demon bride♥♥♥ Mon Apr 09, 2012 10:49 pm

e vẫn chưa xin đc, nhưng e vẫn tạm post nhé, xin ad cho e thêm 2 tuần nữa



Chap 26 : Cánh cổng .

***

Bước vào đi … cánh cổng địa đàng …

Sẽ dễ dàng … nếu không suy nghĩ …

Trở lại làm người , hay biến thành ma ?!

Muốn ở bên Yul , hay về với gia đình ?!

Chỉ một lựa chọn thôi . Hãy sẵn sàng !

………………….

Lật những trang giấy đầu tiên ra để bước vào một thể giới nội tâm diệu kỳ .

Để đọc được những điều mà nó chưa từng nghĩ tới .

Những cảm xúc khó hiểu mà hắn chưa bao giờ bộc bạch với một ai của … “ông chồng Yul” !

***

Ngày thứ nhất …

Cái con nhóc ngốc này ! Vì lý do quái gì mà mình phải lấy nó nhỉ ! Thật đúng là phiền phức ! Loại con gái nửa mùa, lúc nào cũng tỏ

vẻ rằng mình còn trinh trắng khiến mình phát ói. Thật muốn tống khứ nó đi quá … nhưng vẫn phải giữ lại … chỉ vì một khế ước …

He he, tối nay con nhỏ này đi tắm. Ít ra ta cũng phải gỡ lại chút đỉnh mới được. Ngồi chờ nó tắm xong rồi ta sẽ giở trò " đồi bại ". Hê

hê, dù sao thì mình cũng đã là chồng nó rồi mà, đêm nay là đêm tân hôn, ngại gì chứ !

Ôi trời ! Nhưng mọi chuyện thật chẳng dễ dàng khi nó lại đeo một chiếc vòng thánh giá ! Cái hình thánh giá chết tiết ấy khiến cơ thể

mình bỗng nhiên lại bị tê liệt ! Chết tiệt ! Chắc chắn nó là Thiện Quỷ, quái thật ! Sao lại không phải là Quỷ luôn đi chứ ! Như YuMi

ấy ! Mà thôi … lượn về phòng cái đã !

-> Mới chỉ đọc đến đoạn này thôi , nó đã thấy Yul “ sở khanh “ vô cùng !

Tiếp tục nhẫn nhìn và cố gắng giữ bình tĩnh để lật sang trang thứ hai .

----------

Ngày thứ hai …

Con nhỏ đó muốn đi học. Mình biết vậy và mình đã để cho cô ta đi. Phiền phức thật ! Thế nào tới trường cũng gây rắc rối cho mình coi

mà xem ! Nhưng thôi, dù sao cũng không thể để mang tiếng cho cô ta là người vợ thất học được. Đại nhân đây đành ra tay làm chút

việc thiện để tích đức vậy !

Oài ! Mà tích đức sao ?! Cái khái niệm này nghe hơi bị nghịch lý đối với giới Quỷ đấy nhỉ ! Nếu mà đám lâu la vô tình nghe thấy thì chắc

tụi nó cười nhạo mình chết mất ! Thôi bỏ đi … Cáu nhất vẫn là “cái thằng ranh” đó ! Tên dở hơi lúc nào cũng bày đặt mặc đồ trắng

nhìn phát ghét. Mà tại sao nó lại dám lân la lại gần người đã có “chồng” rồi cơ chứ ! Cho dù cái con nhỏ đó cũng chẳng là gì quan

trọng đối với mình thì cũng không thể để nó tung tăng đi lại với thằng khác ngay trong trường như thế được. Thật là mất mặt ! Vả

lại … cái tên đó cũng không đơn giản …

Với một cái lý lịch đáng ngờ và vô cùng bí ẩn như thế thì cũng phải để phòng .

-> Đọc đến đây mà Xư Bi khẽ cười phì, thì ra cái ngày hôm nay hắn bỗng dưng nổi quạu là vì như thế. Vậy là cái lúc đó… nó cứ ngỡ…

là hắn đã ghen cơ đấy ! He he !

Tiếp tục hứng chí mở sang trang tiếp theo để xem Yul còn càu nhàu điều gì về mình nữa nào !

----------

Ngày thứ năm …

Yà ! Không hiểu là con nhỏ đó đang nghĩ mình là ai nữa mà nó dám mở lời mời mình đi diễn kịch cơ chứ ! Thật ngốc nghếch ! Chẳng

lẽ một “vị đế vương” như mình mà lại có thể “hạ cố” xuất hiện giữa chốn đông người và làm trò như những tên hề mua vui như thế !

Đùa đấy à … Vậy mà ! Mình vẫn phải làm thật !

Nhưng cái con nhỏ YuMi ấy cũng thật là xảo quyệt . Đã nói là không được động đến “cô ta” nữa rồi … Nó coi lời nói của mình là gì

chứ ! Muốn làm phản à ! Cho dù có là “ em gái “ đi chăng nữa thì cũng thật quá mức . Và việc kết liễu con rồng yêu quý của nó chỉ

vì sự ngu ngốc khi giấu chiếc vòng trong trái tim nó cũng thật chẳng quá đáng đâu ! Không có sự tha thứ dành cho kẻ phản bội , đó là

luật lệ trong “ thế giới của mình “ .



Mà “con nhỏ đó” cũng thật ngốc ! Sao nó dám ôm mình trước biết bao nhiêu là người ngay giữa trường như thế chứ ! Còn gì là thanh

danh … Chẳng nhẽ nó nghĩ nụ hôn ấy là thật sao ?! Ngu ngốc , đã quá hạ cố để chữa lành vết thương cho nó bằng cái cách " độ

lượng " như thế rồi ! Nhưng dù sao … mình cũng không muốn để nó bị thương tích gì …

-> " Hắn không muốn mình bị thương sao ?! Yul đã từng có suy nghĩ như thế à ?! " – Chỉ nghĩ tới đây thôi , con bé đã chợt cảm thấy

ấm lòng . Mặc dù chỉ ngay trước đó có vài giây thôi , con bé đã cảm thấy vô cùng bức xúc khi đọc mấy cái dòng trên =.= !

---------

Ngày thứ sáu …

Hôm nay , theo như đã hẹn , mình và con nhỏ đó lại cùng sánh bước trên thảm đỏ nhà Mr.X để tham dự buổi party đúng như một đôi

vợ chồng . Kể cũng mệt vì cái con nhỏ ú ở này chẳng biết khiêu vũ là gì cả . Nhưng đúng là ... hôm nay … nó rất xinh ! À ! Mà không

có ý khen ngợi gì nó đâu nhé ! Chỉ là trông " khá ổn " hơn cái vẻ thường ngày lếch thếch của nó thôi . Hèm …

………

Mà cũng thật không thể hiểu nổi là cô ta đang nghĩ cái quái gì nữa ! Sao có thể liều mạng hi sinh sự sống của mình để cứu lấy một

hồn ma cơ chứ ?! Chẳng phải cứ để cho cái đoàn tàu ấy đâm vào con bé YuZu gì đó thì nó sẽ mất hồn và tan biến luôn sao ?! Thế mà

cô ta vẫn cứ cứng đầu … lao tới .

Mà nói đi cũng phải nói lại , không chỉ mình cô ta ngốc , chính mình cũng ngốc . Chẳng hiểu lúc ấy mình đang nghĩ cái gì nữa mà lại

dám liều mạng để lộ thân phận để cứu lấy hai con nhỏ ngu ngốc ấy nhỉ ! Mình không biết … không biết là tại sao lại có những cảm xúc

đó . Nhưng lúc ấy , khi thấy con nhóc lao thẳng vào đường ray , mình đã thoáng sợ , sợ cái cảm giác sẽ mất nó … Tự dưng lại cảm

thấy nó thật dũng cảm và mình cũng không thể khoanh tay . Vậy đấy ! Biết trước là sẽ đau mà vẫn đành phải làm .

-> Đọc xong đoạn này mà thấy Yul thật lạnh lùng. Sao hắn có thể nghĩ là cứ để cho đoàn tàu ấy đâm chết hồn ma đó là xong chứ !

Cho dù nó có là hồn ma … nhưng chắc chắn vẫn cảm nhận được nỗi đau . Vì Xư Bi cũng đã từng như vậy .

Nhưng , nhưng không hẳn là mãi thế . Dường như trong tâm trí của Yul đã có chút sự thay đổi khi hắn nói " thấy nó thật dũng cảm

và mình cũng không thể khoanh tay " . Thế là cũng có chút sự thay đổi cho tấm lòng nguội lạnh của hắn rồi ! Chẳng phải một con

Quỷ thì chẳng bao giờ biết nghĩ cho ai hay sao ?!

Và Yul đã làm ngược lại …

--------------

Ngày thứ bảy …

Hôm nay mình đã hứa là sẽ cùng con bé đó đi chơi , còn địa điểm ở đâu thì tùy nó chọn lựa . Thế mà … Ối zời ơi !! Hết chỗ hay sao mà

nó phải dắt mình đến cái chợ hôi hám đấy hả trời ! Đồ đạc thì toàn những hàng cũ rích và đồ nhái hiệu từ khắp mọi nơi đổ về . Chết

mất ! Nhà mình có thiếu tiền đâu mà nó phải thích vào đây để mặc cả ! Chưa kể con nhỏ đó chỉ biết nói mồm , mới có gặp ông bán

hàng chém giá một tí mà đã chạy mất dép rồi ! Hừm ! May mà có đại nhân đây mở lòng nhân từ … nhưng cũng phải khắc vài dòng chữ

trêu nó mới được . Dù sao thì cũng không muốn nó sau này chạy mất khỏi vòng tay mình …

Mà cái khu chợ búa này cũng thật tệ ! Đồ ăn thức uống gì mà lục đục như cái bát mì hủ hủ … gì đó của con nhóc Xư Bi . Hơi người thì

chen nhau tấp nập , chắc chút khí trong lành ở đây cũng không giữ nổi quá ! Duy chỉ có mỗi món kẹo hồ lô hấp dẫn của mình là ngon

nhất thôi à ! Thế mà cái con nhỏ ngu ngốc đó lại cứ nói rằng đây là thứ đồ ngọt lợ … mình ghét nó TT___TT !!

Tới rạp chiếu phim là lúc mình biết được " bộ mặt thật - ngốc nghếch " của con nhóc này . Nó xem phim ma , không những không sợ

mà còn thương xót cho con ma xấu số , bởi con ma đó cũng có thân phận hẩm hiu như nó . Mỗi tội , người đâu mà ngốc đến nỗi

muốn khóc cũng chẳng dám thể hiện ra . Biết vậy , mình đành hỏi :

- Yà ! Con sâu ngốc kia ! Muốn khóc thì cứ khóc đi , sao phải cố nhịn như thế hả ?!

Thế mà … biết nó nói gì không ?!

- Hức ! Không khóc đâu ! Khóc làm nhòe mascara xấu lắm !

~~~~

Ôi chết mất ! Lúc đó chỉ muốn phì cười mà cũng chẳng xong. Nhìn cái bộ dạng mếu máo của con nhóc đó mà tếu không chịu được.

" Không biết là nó ngốc thật hay dễ thương nữa ! ".

-> Dừng lại , dừng lại ở đoạn này . Tim nó ngừng đập . Hắn từng nghĩ mình dễ thương à ?! Hay là ngốc nữa …

Nhưng mà … Không biết ! Chỉ biết là rất thích thôi ! Cái lúc đó có suy nghĩ gì mấy đâu . Thế mà lại được khen là dễ thương !

À mà sao mình lại phải vui nhỉ ?! Sao lại vui chỉ vì một vài lời nói bâng quơ của hắn cơ chứ !! Biết thế … nhưng mà mình vẫn cứ vui .

……………………

Gặm nhấm cuốn sách đến hết cả một buổi chiều, cuối cùng, nó cũng đã đọc tới được những dòng cuối. Những dòng mà khiến con tim

nó bị lay chuyển và lệch hướng nhiều nhất . Dường như mọi suy nghĩ đều bị xáo trộn và khiến con bé hoang mang .

***

Ngày cuối tháng …

Cuối cùng thì con nhỏ đó cũng hành động . Thật không thể tin là nó dám phản lại mình . Thật không thể tin là đứa em gái bé nhỏ ngày

nào đã thực sự trở thành một con Quỷ độc ác . Chỉ vì sự khoan dung và quá tin tưởng đến nỗi giao hết quyền hành điều khiển thế giới

ma vào tay nó suốt thời gian qua … đã gây nên tai hại . Mà cũng không hoàn toàn trách được nó . Chẳng phải mình đã quá buông thả

hay sao ?!

Dành quá nhiều thời gian cho “ con người “ ở thế giới thực . Nhưng mình sẽ chẳng bao giờ hối hận . Ít nhất là bây giờ ! Bởi … con người

đó … trong tim … nó đã chiếm một vị ý yên định rồi . Có lẽ sẽ chẳng bao giờ lay chuyển được . Nhưng việc để nó chìm sâu là điều

không thể tránh . Có lẽ sẽ đau đớn , và cái cảm giác này là chưa từng trải qua . Mình không biết nó sẽ như thế nào . Nhưng mình sẽ

cố gắng để sẵn sàng đối mặt . Dẫu vẫn biết , có một ngày , cô ấy sẽ ra đi …

Sợ cái cảm giác đó .

Một con Quỷ chưa từng biết sợ .

Thật ngu ngốc khi ban đầu đã quyết định thực hiện chuyện này .

Phải chăng là một mối nhân duyên khó tránh ?!

Dẫu vẫn biết là chuyện này sẽ chẳng đi đến đâu …

Dẫu vẫn biết là có một ngày , cô ấy sẽ phải quay lại thế giới thực của mình …

Nhưng …

Nhưng vẫn không muốn … Vẫn đau .

Cầu mong cho cô ấy sẽ thật căm hận .

Nếu phải vô tình bắt gặp cái nhìn căm hận ấy … có lẽ , mình sẽ bớt hối hận đi đôi chút .
Mình không muốn cô ấy phải dính vào

cuộc chiến tranh phi nghĩa . Nếu bây giờ lôi cô ấy vào cuộc , chắc chắn sau này sẽ còn đau đớn hơn rất nhiều .

Có lẽ như thế sẽ là tốt hơn chăng ?!

Đau đớn một hồi rồi tan biến. Rồi thời gian sẽ giúp làm liền vết thương lòng mà thôi . Một lời tạm biệt cũng không thể nói. Phải chăng

như thế là quá tàn nhẫn ?!

Không , một con Quỷ như mình thì không được biết hối hận vì " tàn nhẫn " là gì !

Mọi chuyện đã qua , hãy để nó qua .

Ký ức phải phai nhòa …

……………..

Bần thần đóng cuốn sách lại , cả người nó đờ ra và gần như chết đứng . Nước mắt cứ tuôn trào mà không hiểu vì sao …

Sao nó lại khóc …

Sao nó lại đau lòng …

Sau con tim như muốn thắt nghẹn …

Và từng nhịp cứ muốn rời ra muôn mảnh …

Thật không thể tin được là hắn đang bảo vệ mình .

Thật không thể tin được là mình đã giận hờn hắn .

Thật không thể tin được là mình đã làm tim hắn đau …

Thật không thể tin được …

Mọi chuyện lại đổ vỡ ra như thế này .

Nếu cái sự thật ấy cứ được giấu kín mãi thì sao ?!

Nếu mình cứ căm giận Yul mãi và không bao giờ nghĩ tới chuyện tha thứ .

Nếu … nếu sau này gặp lại , mình sẽ thực sự nhìn Yul bằng ánh mắt căm thù .

Không thể tin được rằng nếu có ngày ấy !

Và nó sẽ không bao giờ xảy ra ! Con bé tin chắc thế .

Đặt hai cuốn sách lên bàn cân đong đếm của trái tim , nó đang đắn đo giữa hai sự lựa chọn .

Một , là ở lại .

Hai , là ra đi .

Ra đi chăng ?!

Ra đi là từ bỏ tất cả !

Một cơ hội sống , một gia đình , một mái ấm mà nó đã hằng mong ước bấy lâu nay .

Liệu mục đích sống của nó là gì ?!

Cái mục đích mà khiến nó đã phải gian khổ và cố gắng truy bắt mọi vong hồn suốt mấy tháng qua ?!

Mục đích … Không ! Cái mục đích ấy đáng được gạt bỏ .

Để … " Em chọn anh . Yul ạ ! " .

Đặt quyển sách mà Jen sunbea đã tặng xuống , nó nhẹ nhàng nâng lên cuốn nhật ký của Yul và ghì chặt vào trong lòng . Vội vàng

đi tìm đường giải quyết .

……………

Bao trùm ngôi nhà là một vùng bóng tối , ánh sáng không còn và chỉ còn lại một màu úa đen . Sau khi Yul đi , có lẽ tất cả mọi người

cũng trở về thế giới thứ ba – ngôi nhà thực sự của mình để đón đầu với một cuộc chiến mới – cuộc chiến giữa những con Quỷ cầm

quyền trong bóng tối .

Càng nghĩ , nó lại càng lo sợ khi bước đi trong những dãy hành lang đen tối và sâu hun hút , không có lấy một vệt ánh sáng . Hoảng

loạn chạy vội ra khỏi căn nhà , lúc này , nó mới phát hiện ra tất cả đã trở về nguyên dạng của nó , đúng với ý nghĩa của một " lâu

đài ma " ! . Vội vã đi tìm Mom , người mà duy nhất bây giờ con bé có thể nghĩ tới để trông cậy . Nhưng liệu Mom đã đi chưa nhỉ ?!

Đi cùng " bọn họ " ấy ?!

Chắc là chưa . Bởi bà là quản gia của ngôi nhà , là người coi giữ và bảo đảm sự an toàn luôn hiện hữu ở nơi đây mà !

……

Nhưng , liệu Mom đang ở đâu nhỉ ?! Ở đâu trong căn nhà mà mình có thể dễ dàng tìm thấy ?!

Phải mất vài giây để chìm mình trong những suy nghĩ miên man , nó mới chợt giật mình và nhận ra nơi cần đến – “ giàn hoa hồng

leo phía sau khu nhà “ . Chỉ nghĩ vậy thôi , con bé đã vội vàng rảo bước .

Nhanh chóng chạy ra phía sau khu nhà , mong có thể tìm thấy Mom để tìm đường giải quyết . Nhưng , thật sững sờ , trước những gì

mà nó đang chứng kiến , trước những gì mà con bé nghĩ rằng chúng mới chỉ vừa xảy ra .

Bởi , giàn hoa hồng kia , chỉ mới ngày hôm qua thôi , chúng còn rất tươi xanh và xinh đẹp ... Vậy sao , chỉ qua một ngày , tất cả đã

trở nên như thế này ! Không còn là màu hồng nữa , chúng đã trở thành màu đen . Một màu đen tàn úa , một màu đen ghê sợ bao

trùm khắp cả căn nhà bởi những cành hồng đang leo chi chít . Có lẽ chính chúng đã làm mất hết ánh sáng bên trong .

Kinh khủng quá ! Vội vàng ngước qua Mom, bà vẫn đang cặm cụi ngắt những cành hồng một cách thản nhiên và nhẹ nhàng bỏ vào giỏ.

Có thể trang trí gì bởi những thứ này nữa sao ?!

“ Chúng chưa chết … “ - Tiếng của Mom bất ngờ cất lên khiến nó giật bắn cả mình , bần thần quay lại và từ từ bước tới , con bé bắt

đầu lắp bắp .

“ Hơ … Mom … Sao … sao cơ ạ !! “ – Con bé vẫn tròn xoe mắt khi thấy bà đang chăm chú nhìn ngắm những cành hồng đã chuyển

màu đen úa . Lòng lan man mà sao chẳng hiểu gì .

“ Chúng vẫn chưa chết . Mọi vật đều có thể chết , nhưng hy vọng thì không bao giờ . Một ngày nào đó , có thể hy vọng của con

sẽ bị dập tắt . Nhưng chỉ cần một chút lòng quan tâm và sự chăm sóc , một chút niềm tin đặt vào những gì mà con mong đợi , chắc

chắn , một ngày nào đó , những mầm cây này cũng như hy vọng kia cũng sẽ được thắp sáng thôi ! “ .

“ Vậy … một chút niềm tin đó … có thể thắp sáng cả trái tim đã bị khép kín chứ ?! “ – Con bé rụt rè hỏi , dường như còn chưa chắc

chắn vào những gì mà mình có thể làm .

“ Chắc chắn là sẽ được , nếu sự quan tâm đó được xuất phát tự tấm lòng . Ta tin là trái tim của con có thể làm nó ấm ! “ – Mom cười

hiền hậu , rồi nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay con bé , dẫn dắt nó đến cánh cổng diệu kỳ .

Dừng lại trước một cánh cổng có màu đen xám , dường như nó cũng giống như cánh cổng chuyển sinh mà trước kia con bé đã từng

được thấy . Nhưng có lẽ là nhỏ và ... đen đúa hơn rất nhiều ! Từ bên trong ấy là một luồng âm khí tỏa ra ngùn ngụt vô cùng đáng

sợ, như muốn cuốn lấy những tâm hồn còn đang do dự giữa sự sống và cái chết . Chắc chắn là “ nó “ đang rất muốn lôi kéo lấy linh

hồn của con bé . Nhưng mà cứ từ từ , dù sao thì “ chị ” cũng sẽ sớm vào với “ các em ” thôi mà !

Nhìn “ dòng hồn “ màu xanh lạnh ngắt đang trôi nổi phía trong cánh cửa kia , nó khẽ rùng mình vì không thể ngờ … phía dưới

những bậc cầu thang , bên trong nhiều căn phòng bí mật , và tiến tới cuối cùng lại dắt xuống nơi đây – dưới đáy của căn nhà là một

tầng hầm ma quái , nơi ngăn cách giữa sự sống và cái chết bằng “cánh cửa sau” của Địa Ngục .

- Sao lại … những hồn ma đó là sao hả Mom ?! Nơi đây không giống những gì mà con tưởng tượng !

- Ừm . Tất nhiên rồi ! Bởi đây là “ cánh cửa sau “ của Địa Ngục . Nó không phải là cổng chính vì tình hình chiến sự dưới đó hiện giờ rất

bất ổn . Có thể con sẽ bị bắt mà không biết rằng mình đang ở trong tay ai . Hầu như quyền kiểm soát hiện giờ ở thế giới Ma là của

YuMi . Con nhỏ đó rất hiểm ác nên ta phải cẩn thận …

- Vậy … chẳng nhẽ cánh cửa này thì không nguy hiểm ạ ?! – Xư Bi nhăn nhó khi thấy những hồn ma đang bay lượn phía dưới kia .

Nhảy vào chỗ này thì chỉ có mà chết chắc !

Mom chợt khựng lại , rồi bà cũng nhìn xuống phía dưới , khẽ tái mặt và tặng ngay cho Xư Bi một nụ cười nhăn nhó .

- Chắc không hẳn . Nhưng có lẽ nếu đi bằng đường này , sẽ nhanh hơn và bớt nguy hiểm nếu con có thể cố gắng !

- Cố gắng sao ạ ?! Vậy nếu con không thể cố gắng ?!

- Thì con sẽ trở thành một trong những hồn ma kia . Đám hồn ma phế thải không được hồi sinh cũng như siêu thoát , chúng sẽ bị

luẩn quẩn muôn kiếp ở trong dòng sông ma này mà thôi . – Mom nói , mặt vẫn thản nhiên mà không gợi một sợi lo lắng .

“ Đỡ không nổi rồi ! “ – Xư Bi thầm lẩm bẩm , nhưng rồi đã quyết định thì nó sẽ làm , con bé liền gật đầu rồi không do dự đáp – “ Con

sẽ làm ! ” .

Nở trên môi Mom là một nụ cười mãn nguyện …

Mạnh dạn bước ra phía trước , ánh mắt rung lên khi nhìn thấy những linh hồn đang bay lượn , nó lo sợ rằng rồi mình cũng giống như

chúng . Nhưng không ! Phải gạt đi mau những cái suy nghĩ hèn nhát vớ vẩn ấy , nó phải bước qua để thực hiện ý nguyện của mình . Ý

nguyện mà nó đã hứa với Mom rằng mình nhất định sẽ làm được !

Một bàn chân đặt xuống …

Rồi cả người cũng lướt qua …

Con bé đã thực sự trầm mình vào dòng sông Chết …

Liệu Xư Bi có thể vượt qua ?!

Sau khi Xư Bi đi , Mom chỉ biết lặng yên nhìn lại , lòng tuy có chút mơ hồ lo sợ nhưng thực sự rằng bà vẫn tin tưởng rằng nó có thể làm

được . Bà tin vào nghị lực của con bé ngay từ khi bắt gặp ánh mắt nó lần đầu . Bỗng , có một giọng nói trầm bổng như remix của một

ông già râu trắng tóc bạc phơ từ đâu xuất hiện khiến bà giật bắn cả mình quay lại .

- Liệu con bé có thể làm được không nhỉ ?! – Bụt khẽ vuốt bộ râu đã chẳng còn mấy sợi của mình , uốn quăn lên rồi xoáy tròn trong

những ngón tay mà phân trần nghi hoặc ( nghịch như trẻ con ) .

- Yaaa ! Ông xuất hiện từ bao giờ thế hả ! Ít nhất thì cũng phải đánh động một tiếng chứ ! Cứ lập lờ như con ma ý ! – Mom tức giận hét

toáng vào mặt Bụt .

- Yà ! Tôi là Bụt , không phải là ma nha ! Đừng có mà nhầm “hàng” ! – Bụt khẽ nheo mày rồi nháy mắt kiểu lãng tử .

- Xùy ! Biết rồi ! Bụt thì sao không về mà lo cho con Tấm nhà ông đi ! Còn lượn lờ hóng hớt ở đây mà làm gì ! – Mom quay ra nhìn Bụt,

đoạn phẩy tay rồi chu miệng lên quát tháo .

- Ôi zời ! Con Tấm bây giờ nó cũng học theo con Cám đi lừa tình cưa zai trên mạng rồi ! Tôi còn hơi sức đâu mà để ý nữa chứ ! – Bụt

thở dài bất lực , quay qua nhìn Mom vẻ mệt nhoài .

- Mặc kệ ông ! Không đi mau tôi đá ông vào cùng dòng sông Chết bây giờ !! – Mom ngước ánh mắt ma quái đằng đằng sát khí

của mình qua nhìn Bụt , vẻ muốn kill ngay không cho sống .

- Ầy ầy … làm gì mà nóng thế … dù sao chúng ta cũng là …

- Là cái gì mà là … Biếnnnnnnnnnnnnnnnn !!!!!

Trở lại dòng sông Chết , Xư Bi đang chìm mình trôi nổi trong đám hồn ma và cố gắng thoát ra bằng mọi hy vọng của mình .

Nó cố với … cố với tới cánh cửa bên kia … cánh cửa của Địa Ngục … cánh cửa sẽ mang lại cho con bé một “cuộc sống“ mới !

Nhưng , dường như mọi sự là vô vọng … khi mà toàn thân thể đang nát vụn ra vì tà khí . Tà khí xung quanh con bé quá nặng đến nỗi

nó có cố gồng mình như thế nào đi chăng nữa cũng không thể nào kháng cự nổi . Nó đang già đi … trông thấy !

Mọi vật đều lu mờ trước mắt con bé và cánh cửa cũng trở nên xa vời , nó đang già , với những nếp nhăn đã bắt đầu nảy nở trên

khuôn mặt , cả cơ thể teo tóp và trở nên yếu đuối . Nó quá yếu để có thể với tới , chặng đường còn dài nhưng sức lực đã chẳng

còn . Nó đang biến thành một bà già chỉ sau vài giây lo sợ .

Đúng rồi ! Không được lo sợ !! Sức mạnh niềm tin sẽ làm nên chiến thắng .

Nghĩ vậy , nó liền nhắm chặt đôi mắt và mở rộng trái tim , không được nhìn những thứ xung quanh thì sẽ tránh được sự lo sợ . Chính

nỗi bất an đã khiến nó trở nên mau già . Đó là điều cấm đoán không được xảy ra khi Mom đã dặn .

Không được tin vào điều thất bại , chỉ được hướng tới sự thành công . Và nó đã làm được .

Nắm chặt đôi tay mình bao quanh chiếc vòng ma thuật , vẫn là chiếc vòng thánh giá nhỏ bé ấy những đã cứu lấy nó không biết bao

nhiêu lần . Và lần này , cũng không phải là ngoại lệ . Một luồng ánh sáng màu vàng tỏa ánh hào quang bất ngờ bao quanh lấy cơ thể

nó , như tiếp thêm sức mạnh cho con bé và xóa mờ những nếp nhăn . Nó đã trở lại là mình , một Na Xư Bi đầy sức sống . Nhanh chóng

thoát khỏi dòng sông này , bằng niềm tin chiến thắng của mình , con bé bay vút ra ngoài chỉ trong vài giây lát .

Và … nó đã thoát , đã trườn lên trên và bước tới một thế giới mới .

Thế giới của loài ma với bao điều xa lạ .

Nhưng chẳng phải chờ con bé cần khám phá . “Điều mới lạ“ đã ngay lập tức xuất hiện và đón chào con bé bằng một ngọn Song Giáo.

Trước mặt nó là hai con Quỷ với hình hài bặm trợn đang giơ ra những ngọn giáo vô cùng sắc nhọn mang mùi âm khí và ánh mắt

giương lên như chỉ muốn đâm ngay tới nó . Thật đáng sợ !

“A ha ! Xem chúng ta bắt được gì này ! Một con người chăng ?! “ - Tiếng hai chị em nhà nữ quỷ bất ngờ vang lên , kéo tuột nó ra

khỏi những dòng suy nghĩ mơ hồ . Liệu hy vọng có lại bị dập tắt ?! .

Xư Bi sau khi trải qua hàng ngàn gian nan trắc trở.... do một sự tình cờ cô đi lạc vào phòng Yul. Phòng của Quỷ Vương.

Yul lúc này đang "không có nhà" (ai biết hắn ta đang làm chuyện trời đánh gì). Xư Bi bèn nảy ra mưu kế: Chuốc thuốc kích dục cho

Yul nhân ngày "vợ chồng hội ngộ" !!! Thế nhưng Xư Bi chơi luôn cả hũ vào trong chai rượu của Yul (hí hí há há). Cuối cùng, nhỏ

núp bên ngoài phòng hắn, chờ đợi.

Khoảng vài phút sau đó, Yul bước vô phòng với tâm trạng lo âu. Hắn đang nghĩ đến em Xư Bi đầy đặn nõn nà

Nhỏ không thở nổi nữa, tim đập như sấm. Khi nụ hôn đã dứt, hắn nhìn thẳng vào đôi mắt nhỏ một cách đầy mê hoặc. Một nụ cười xếch.

Không gian như lắng lại một lúc lâu, rồi thình lình hắn cúi xuống cắn tai nhỏ, rồi mút chùn chụt như mút cây kem

Trong cơn sầu đó, theo như tất thẩy những kẻ thất tình làm, hắn vớ lấy chai rượu tu một mạch!! Đột nhiên hắn thấy nóng ran

trong người và muốn.... muốn.... một cảm giác thèm khát khó hiểu dâng trào trong hắn.

Xư Bi lúc đó giả vờ đi lạc vào trong phòng Yul, điệu bộ nai tơ thứ thiệt. Nhỏ cố tình gây ra tiếng động khiến cho Yul giật mình

quay lại.

Hắn sững sờ. Rồi cảm giác khi nãy trào lên mạnh mẽ hơn, thôi thúc hắn đứng lên và tiến về phía con bé.

Xư Bi nhắm đến chiếc giường của hắn rồi cố tình đi giật lùi đến đó, nét mặt ra vẻ như không hiểu Yul đang nghĩ gì.

-.... Yul? - Nó cố chỉnh giọng cho thật ngọt ngào thật say đắm. Âm mưu của nó thành công khi câu nói ấy tác động mạnh tới hắn.

Càng lúc càng tiến tới gần hơn...

Đôi mắt Yul mỗi lúc một ran lên như lửa đốt.

Chúng trào dâng một niềm " khát vọng " lạ thường :">.

" Vấp ! " - Xư Bi vô tình vấp phải thành giường, rồi nhỏ mơ màng ngã xuống tấm đệm ngay sau đó ( Mọi việc đều đang diễn ra

đúng như ý nghĩ của con bé ).

- A ... - Tiếng của Xư Bi khẽ rên lên nhẹ nhàng mà đầy sức cuốn hút khi nó đã nằm gọn trên giường và... chờ ai đó tới.

" Soạt ! " - Khẽ liếm môi, Yul đưa ánh mắt man dại hướng đến con bé , lướt qua toàn bộ cơ thể . Rồi bần thần , dường như không

kiểm soát nổi hành động của mình nữa...

1 cái cúc...

2 cái cúc...

Rồi lại 3 cái cúc...

Tấm áo mỏng manh cứ dần buông xuống...

Và Yul mơn man tiến lại gần Xư Bi, khẽ nằm lại bên cạnh con bé. Hắn cười mỉm. Một nụ cười chết người hơn thuốc độc. Xư Bi khẽ đỏ

mặt cho dù nhỏ đã biết trước tình huống này. ( Sao mà đẹp zai thế ! Quả ko uổng phí công mình vất vả ) .

Khẽ nhích lại đến gần Yul , phả những hơi thở ngọt ngào của mình lên môi hắn ...

Hai đôi môi quyện vào nhau, mềm như lụa, "mại" như tơ. Thuốc dần ngấm nhiều hơn trong Yul, nên nụ hôn của hắn ngày càng mạnh

bạo. Hắn ghì chặt Xư Bi đồng thời với sức mạnh vô biên của mình, từ từ ngả người Xư Bi xuống, tay bóp chặt eo nhỏ rồi kéo

xuống đùi. Cái đùi trắng muốt và mềm mại . Đôi môi lạnh như đá của hắn lần mò đến cổ con bé, như man dại, sau đó xuống

sâu hơn... sâu hơn nữa.

- Đừng Yul.

Nhưng hắn tất nhiên không còn lý trí để nhận ra ý nghĩa của câu nói đó, trái lại chất giọng ngọt như mía lùi của nhỏ càng kích

thích hắn mạnh hơn

=============

- Yul àh, đừng." - Xư Bi trống trả, nhưng vô ích. Cơ thể nó bây giờ hoàn toàn tê liệt.

Yul...cũng không biết tại sao mình lại làm như thế, nhưng hắn biết một điều rằng hắn yêu Xư Bi và hắn muốn có được nó. Hắn muốn

nó là của hắn.

Rời khỏi đôi môi ngọt ngào của nó, Yul từ từ lùi xuống, hôn cằm, hôn cổ nó, cái áo đã rơi từ khi nào.

Lần xuống cổ Xư Bi, Yul lần xuống dưới nữa. Trên người Xư Bi lúc này bung hết cúc áo, chỉ còn lại cái "phụ kiện" màu hồng.... Yul

nghĩ bụng: đáng yêu ghê

Nhưng đây đâu phải là lúc để khen này khen nọ nữa, nó vướng mắt quá...., Yul phải làm cái gì đó để nó ko còn ở đó nữa.....

-Yul, đừng mà, không được đâu.... có người thấy thì làm sao!- Giọng Xư Bi cất lên nóng ấm, làm cho Yul càng thêm hứng thú.

Chàng đang thò tay xuống, chuẩn bị giật tung cái áo nhỏ nhỏ đó ra... lúc này Xư Bi chỉ nằm im vì mục đích của nàng sắp thành

hiện thực.

Yul không thể nào chịu nổi được nữa. Nóng quá, nóng đến nỗi Yul muốn trút bỏ hết quần áo trên người ra, cái áo sơ mi này dường

như dày bằng một chiếc chăn bông. Tay trái hắn vẫn đang nâng người Xưbi, tay phải cố lần xuống chỗ mấy cái cúc. Thấy vậy, Xưbi

liền cầm lấy tay phải của Yul, ghé miệng vào tai hắn, liếm nhẹ lên vành tai như một chú mèo con :

- Anh có cần em giúp không ?

Vừa nói, cô vừa phả ra hơi thở nóng hổi, làm Yul lúng túng:

- Ừ… ừ…

Những ngón tay thon thả của Xưbi nhẹ nhàng, nhẹ nhàng tháo gỡ từng chiếc cúc một của chiếc áo sơmi ướt đẫm mồ hôi của Yul.

Cô phanh nó ra, tay cô trườn theo từng múi cơ bụng của hắn, thầm nghĩ :” Hắn tập thể hình lúc nào mà mình không biết nhỉ? Mà

thôi, quan tâm làm gì. Cái cơ bụng 6 múi này quyến rũ mình quá đi thôi. Khà khà!”

Đang đến lúc cao trào, bỗng nhiên có tiếng Mom vang lên ở ngoài cửa

-Thưa cậu chủ, đã đến giờ ăn trưa rồi, mời cậu xuống dùng bữa.

Giật mình, sắp xong việc rồi còn bị phá =)), đúng lúc ấy thuốc mà Xư Bi pha chế cũng hết tác dụng, Yul tỉnh lại. Thấy cảnh Xư Bi đang

ở trước mắt mình thì phọt máu mũi, lùi vội vào góc nhà kêu lên thảm thiết

-Anh ko cố ý, anh xin lỗi... anh ko hiểu tại sao mình lại làm như vậy nữa, ngàn lần xin lỗi em....

-hừ, cái đồ nhát chết, hứ -Xư Bi mắng Yul, trong bụng chửi thầm cái bà quản gia chết tiệt kia đến muộn tầm 15' nữa thì có sao chứ

mà lại đến ngay lúc này

Đang cài cúc áo thì bà quản gia đẩy cửa vào:

-Tôi ko thấy gì hết, xin thề là ko nhìn thấy gì cả, 2 người cứ tiếp tục tự nhiên - Sock với những gì mình chứng kiến, bà ta vội

lấp liếm.

************
Cai quản khắp 5 tầng địa ngục đầu tiên là chị em nhà Gya và Mya nổi tiếng với sự độc ác và dã man đối với những tù nhân khốn

khổ bị giao vào tay họ .

Gya – Cô chị với cá tính mạnh có chỏm tóc cột cao vút trên đầu như một cây cau ( đặc điểm nhận dạng =]] ) , mặt mày lúc nào cũng

sưng xỉa và sẵn sàng hành hạ bất kỳ kẻ nào dám ngáng đường qua chân mình . Là quản giáo ngục tù đã lâu năm và kinh nghiệm hành

hạ thì vô cùng " dày dặn " . Liệu Xư Bi có thể vượt qua được cửa ải khắc nghiệt này để tới gặp Yul ?!

Mya – Cô em thứ hai với cá tính hiền dịu và dễ thương hơn , đôi khi là quá lơi lỏng đối với tù nhân gây ra nhiều vụ trốn ngục (!) .

Nhưng mỗi lúc điên lên thì sự khủng khiếp của cô ta là vô kiểm soát , bởi trong cơ thể của Mya vốn có hai con người – một hiền

lành – một nham hiểm .

Xem chữ ký của conngaytholam
Về Đầu Trang Go down
♥ Tô Cơ
  • New Student

    New Student
    Tổng số bài gửi : 8
    $$$ : 8
    Date of Birth : 08/02/1997
Bài gửiTiêu đề: Re: ♥♥♥Cô dâu quỷ - Demon bride♥♥♥ Tue Apr 10, 2012 11:15 am

Hay quá ! mik` vote cho bạn 1 phiếu !
Xem chữ ký của ♥ Tô Cơ
Về Đầu Trang Go down
conngaytholam
  • C-Class Student

    C-Class Student
    Tổng số bài gửi : 269
    $$$ : 295
    Date of Birth : 09/12/1997
Bài gửiTiêu đề: Re: ♥♥♥Cô dâu quỷ - Demon bride♥♥♥ Tue Apr 10, 2012 5:15 pm

khì, cái fic này là của c CherryChip, hok phải của mik, ^^
Xem chữ ký của conngaytholam
Về Đầu Trang Go down
conngaytholam
  • C-Class Student

    C-Class Student
    Tổng số bài gửi : 269
    $$$ : 295
    Date of Birth : 09/12/1997
Bài gửiTiêu đề: Re: ♥♥♥Cô dâu quỷ - Demon bride♥♥♥ Tue Apr 17, 2012 12:12 am

Chap 27 : Chị em nhà Nữ Quỷ .

***
Tới tìm Yul …

Nhưng phải làm khổ sai sao ?!

Hai con Quỷ …

Có lẽ chúng không hoàn toàn độc ác .

Nhưng đôi lúc vẫn là quá dã man !

**********

Dường như chết đứng khi đón nhận những mũi giáo kia, nó đờ cả người đến nỗi bần thần buông tay … vô tình suýt rơi trở lại. Còn

đang choáng váng chẳng biết làm sao thì một bàn tay từ đầu với tới, tóm chặt lấy tay con bé và tặng cho nó một nụ cười thật hiền hậu!

" Ôi đẹp quá ! " - Con bé khẽ thốt lên trong lòng mình như vậy khi bắt gặp ánh mắt dịu dàng kia. Nụ cười đó … khiến nó cảm thấy ấm

lòng ! Bồi hồi rung động, chẳng nhẽ ở thế giới này mà cũng có một con Quỷ " thánh thiện " đến vậy sao ?!

Cô ta cứu mình. Mà cô ta là ai ?! Còn cái cô gái dữ tợn vẫn đang chĩa mũi giáo vào mình ở đằng kia nữa ?! Nhìn họ giống chị em.

Ừm. Mà hình như là chị em thật !

Một tiếng động mềm mại bất giác vang lên khi bàn tay cô ta đột ngột chạm vào ngực nó, bất ngờ bóp cái " nhóp ". Con bé chợt giật

mình khi nghe tiếng cô gái thốt lên kinh ngạc.

- Gyaaaa !! Thật không thể tin được !! Ngực cô ta to hơn em !! - Tiếng cô gái đó thốt lên trong kinh ngạc cùng với đôi mắt mở to

và vẻ mặt bực mình.

Tuy nhiên, dường như còn chẳng thèm để ý đến những điều vớ vẩn ấy, cô chị với chỏm tóc cao vút như cây cau vẫn bình thản mà

xua tay cười khẩy.

- Xùy ! Điều đó thì có gì lạ ! Ngực em vốn phẳng lì …

Nghe chừng có vẻ tức tối lắm, nhỏ em liền thét lên gay gắt !

- Gyaaa !!! Nhưng ngực cô ta còn to hơn chị mà !!

Lời nói này khiến Gya chợt giật mình tái mặt, nhỏ vội xoay cây gậy Giáo Bạc của mình cái vút sang một bên rồi vội vàng tiến tới, bóp

mạnh vào ngực Xư Bi khiến con bé giật mình !

- What !! Cái quái gì thế này !! Làm sao một con người lại có thể quyến rũ hơn chúng ta !! Thật không thể chấp nhận được !! Giam

cô ta vào Ngục Tối !! – Lời nói của Gya vang lên như sấm rền, đó là một mệnh lệnh hết sức đột ngột chỉ vì ghen tức =.= !

Giận đến tái mặt, hết bị cô em rồi đến cô chị " sờ mó ". Thậm chí nó còn chưa nói được tiếng nào thì đã nghe tin mình bị tống vào ngục

tối chỉ vì tội " ngực to hơn bọn nó ". Điên mất !

Nhưng, ngay khi nó còn chưa kịp ú ớ gì thì nhỏ Mya đã vội chạy ra ngăn chặn lại cái mệnh lệnh ngu ngốc đó. Con nhỏ nhắng nhít kêu

lên thống thiết.

- Không thể nào ! Chị à ! Cô ta là một con người mà … - Hướng ánh mắt rưng rưng lên nhìn chị mình, nhỏ trân trối .

- Hừm … Là người thì đã làm sao ?! – Chỉ khẽ quay lại lườm, cô ta vẫn lạnh lùng như thế.

- Thì … người mà !! Ở thế giới Địa Ngục của chúng ta chưa từng có một con người !! Chị không muốn biết tại sao cô ta lại xuống

được đây khi vẫn còn sống sót hay sao ?!! – Nhỏ rít lên vẻ háo hức, như thể chờ đợi lời đồng ý.

Khẽ nheo mày, Gya trầm ngâm quay lại, rồi dường như cũng có vẻ khó hiểu, nhỏ cúi đầu xuống và nhếch môi hỏi con bé.

- Yà ! Sao mà xuống được đây vậy ?!

Nó khẽ lùi lại khi cô ta đang áp sát mình quá.

Xư Bi chợt chau mày để suy nghĩ cho kỹ càng hơn - " Tại sao mình lại phải nói cho cô ta biết nhỉ ?! Đã biết rõ gì về nhau đâu ?! Nhỡ

đâu cô ta lại là người của kẻ địch . Thật không thể dễ dàng như thế được . Phải cận thận thôi. Thà cứ im lặng là thốt nhất ! " - Nghĩ

vậy, nó liền nín bặt, và quyết định không trả lời. Đã xuống dưới đây rồi thì có lẽ nó sẽ phải trá hình thành một người ít nói, không thì sẽ

lộ mất !

Chẳng trả lời, Xư Bi vẫn im lặng và dường như kiên quyết cứng đầu.

Nhỏ Gya thở dài, rồi bất ngờ, nó gắt toáng lên như thể tức giận lắm rồi !

- Hừ … thật không thể tha cho nó được nữa ! Nhét nó vào Ngục Tối !

- Không … đừng mà chị ! Em có ý này hay hơn ! – Nhỏ Mya nhíu mày, lại một lần nữa nó đã cúi mình cầu xin cô chị để khỏi " làm hại "

đến Xư Bi .

Nhưng còn chính cô ta có làm hại nó không thì lại là điều khó tưởng .

Dừng lại trước một cánh cửa diệu kì, nó được chắp lại với bởi những ô màu đen trắng đan xen nhau khin khít và dường như chẳng

có đường để mở. Vậy mà, chỉ sau một cái ấn nhẹ lên cửa nút bí mật nào đó, tất cả những ô màu đen trắng ấy đều chợt lùi dần về

phía sau và áp sát vào hai phía thành tường như họa tiết trang trí .

Con bé trố mắt nhìn và bần thần bước tới , dường như còn choáng váng hơn khi nhìn những gì sắp thấy .

Đó giống như là một bàn cờ khổng lồ được xây trên mảnh đất của quỷ Nham Thạch . Ngay phía dưới kia thôi , những kẽ rãnh dành

cho kẻ không may bị rơi xuống đó , những con quỷ Nham Thạch vô định hình vẫn luôn chờ đón , nhìn chúng nóng và dường như

khiến ta tan xác ngay được .

Sợ quá ! Xư Bi vội vàng lùi lại , miệng nó lắp bắp mà mồ hôi trực chạy đầm đìa … một phần vì sức nóng .

- Cái quái gì vậy ?!!

Từ phía trên cao , giọng cái Mya hắt xuống , không hiểu nó đã yên vị ở trên đó tự khi nào , nơi điều khiển và quan sát mọi vật xung

quanh như thể khán đài trường đấu vậy !

Ngồi vắt vẻo trên một khung thành lơ lửng phía trên cao để có thể ngắm nhìn mọi vật cho bao quát , Mya chợt bấm mạnh vào

một cái nút nào đó phía trên bàn điều khiển khiến cho mặt đất bỗng dưng rung chuyển và mặt bàn cờ đột ngột hiện lên những ô

đầu lâu màu đen trắng . Chúng có hai màu , đen và trắng . Rất nhiều , toàn là đầu lâu người . Thật đấy !

Nó ngỡ ngàng , dường như sững người , con bé tái mặt khi thấy mình đang đứng giữa đống đầu lâu , xung quanh là một mùi của máu

đang nóng lên vì nham thạch . Kinh khủng quá ! Xư Bi hét toáng lên trong sợ hãi . Nó sợ máu .

- Các cô đang làm cái trò gì vậy ! Mau đưa tôi ra khỏi đây !!!

Ngay khi tiếng gắt của Xư Bi vừa chấm dứt thì cũng là lúc Gya đột ngột xuất hiện , nhỏ trừng trừng đứng trước mắt Xư Bi và lạnh lùng

nhìn con bé , nói một cách nghiêm túc .

- Cô không được đi đâu hết . Không muốn vào Ngục Tối thì phải ở đây , chơi trò này với bọn tôi . Con người ạ !

- Cái gì ?! Đây là một trò chơi ?!

- Mỗi đầu lâu là một quân cờ . Tôi chọn cờ đen vậy nên cô sẽ phải là cờ trắng . Chúng ta sẽ chơi dựa trên số cờ này , và mỗi lần thua

sẽ là một lần các quân cờ của đối thủ bị ăn , điều đó đồng nghĩa với việc linh hồn tượng trưng cho mỗi quân cờ sẽ bị biến mất , mãi mãi

không được siêu thoát , đương nhiên là bị ném xuống vực kia . Còn nếu thắng , tùy ý cô . Cô có thể cho chúng sống lại , siêu thoát ,

hoặc chuyển sinh .

Lời cô ta nói ra … lạnh như băng giá . Có thể coi mạng sống của người khác rẻ mạt thế được sao ?! Chỉ như những quân cờ . Thắng thì

sống , thua thì biến mất . Thế mà được sao ?!

- Không chơi … - Tiếng Xư Bi khẽ lầm bầm …

- Cô nói cái gì cơ ?! – Giọng con nhỏ Gya vang lên một cách khó chịu .

- Tại sao tôi lại phải chơi cái trò man rợ này với các cô cơ chứ ! Cho dù có là loài Quỷ thì cũng không được đối xử như thế này

chứ ! Các cô nghĩ mình là ai mà lại hành động tàn nhẫn như vậy hả ! Nói mỗi quân cờ là một linh hồn đúng không ?! Linh hồn cũng

biết đau . Mọi linh hồn đều muốn được " sống ". Tại sao cô lại nói " không cho siêu thoát " dễ dàng như thế hả !! Cứ thử đặt mình vào

vị trí đó đi !! – Nó nói mà như hét toáng lên trong giận dữ , vì bản thân mình cũng là một linh hồn nửa " được sống " . Nó biết , cái

cảm giác chơi vơi giữa hai thế giới ấy là thế nào ...

- Cô nói thế ý là sao ?! – Gya lạnh lùng hỏi lại thêm một lần nữa .

- Thôi không chơi . – Xư Bi kiên quyết trả lời .

- Vậy thì vào Ngục Tối ! – Tiếng của Mya bất ngờ cất lên từ phía trên kia , chất giọng lạnh lùng khiến nó khó có thể tin được là của

con nhỏ kia . Nhưng , những gì cô ta sắp thể hiện lại khiến nó phải tin ngay .

Đôi mắt trừng lên như rực lửa , cái tròng màu đen sẫm ấy bất ngờ chuyển sang màu đỏ , rồi lòng mắt dần dần đục biến … y như

màu của hắc ám vậy ! Vẻ mặt lúc này của cô ta đã khác hẳn so với vẻ thánh thiện lúc trước . Nó tối sầm và lạnh ngắt , cái giọng nói

ngọt ngào ấy cũng trở nên khè khè …

- Cô nói ai là man rợ ! Cô dám bảo trò chơi của tôi là man rợ sao ?! Linh hồn thì sao chứ ! Linh hồn chẳng phải cũng đã chết rồi

sao ! Còn đau đớn cái gì nữa chứ ! Tôi chẳng quan tâm . Vì chúng tôi có quyền !

- Quyền … quyền gì chứ ?! – Nhìn cái vẻ mặt lạnh lùng đó … khiến cho nó cũng phải thấy sực sợ .

- Quyền được chém giết ! Cô hỏi chúng tôi là gì đúng không ?! Để nói cho cô biết nhé ! Giữa hai thế lực cầm quyền đang bận chống

đối nhau hiện giờ thì kẻ trung gian ở giữa mạnh nhất mà tất thảy 18 tầng Địa Ngục đều phải biết tới và nể sợ chính là chị em hai

chúng tôi . Kẻ làm chủ và quản giáo tất cả các ngục tù trên 5 tầng đầu tiên của địa ngục . Vậy chúng tôi không có quyền sinh – sát

hay sao ?!! Dám bật lại chúng tôi hả ?! Đã định cho cô một cơ hội " sống " tử tế … Vậy mà … dám to tiếng với tụi này sao ! Cút xuống

Ngục Tối !!

Lời nói vừa được cất ra cũng là lúc tất thảy các quân cờ phía dưới chân nó đều biến mất , và mặt đất thì dần dần rạn nứt … xung

quanh chỉ có thạch nham và sức nóng thì ngùn ngụt khiến cho con bé không biết phải chạy đi đâu . Ở cái nơi này , sức mạnh của nó

dường như mất sạch . Còn đang loay hoay không biết làm sao thì bất ngờ từ đâu một vòng xoáy màu đen cuốn chặt lấy thân nó , lôi

tuột con bé vào vòng trong vòng xoáy vô định đó . Nó hét toáng lên trong sợ hãi … rồi cũng chẳng biết mình đang bị cuốn đi đâu .

Cuốn mình theo dòng xoay rồi dừng lại ở phía đáy của trận lốc xoáy , nó thấy mình đang bị đè lên bởi một thứ gì đó nằng nặng.

Bần thần ngước lên nhìn , nó thấy cái Gya đang ngồi vắt vẻo trên đầu con bé , giận tím mặt , nó hét toáng lên trong tức tối .

- Gyaaaa !! Bỏ mông cô ra khỏi đầu tôi ngay !!!

Luống cuống vội vàng nhảy xuống , cái Gya vẫn xoa đầu cười hì hì một cách nhạt nhẽo như thể để đánh trống lảng .

- Hì hì ! Xin lỗi cô nha ! Vừa nãy chắc con em tôi nó giận quá nên cuốn cả tôi vào trong mà không biết … - Đang nói ngọt nhạt, bỗng,

cô ta nhận ra, rằng mình là ai, và chẳng việc gì phải xin lỗi , thế là … - Ơ !! Mà việc gì tôi phải xin lỗi cô nhỉ ! Cô là cái quái gì mà

tôi phải xin lỗi cơ chứ !! Vớ vẩn ! Đi làm nhiệm vụ mau !!

- Hửm ! Mà làm cái gì cơ ?! – Mặt Xư Bi ngơ ngác lắng nghe những lời Gya nói , vừa mới xin lỗi xong mà đã quát ngay được . Con nhỏ này thật đáng sợ !

Xư Bi vừa dứt lời , cô ta liền tóm ngay lấy tay con bé rồi đưa mắt nhìn xung quanh , chỉ vào mấy cái tên tù nhân đang hì hục đào một

thứ gì đó có lẽ đã lẫn sâu trong lòng đất , hòa cùng với chúng là thứ cát đen có mùi ma thuật . Nồng nặc quá ! Đến nỗi sực lên cả sống

mũi , Xư Bi khẽ sặc … Nó nhăn mày hỏi lại .

- Thứ cát kia là cái quái gì thế ?!

- Là cát Hắc Ma . Thứ cát này dùng để bao phủ lên đá Bóng Đêm , loại đá dùng để làm đạn ma thuật trong chiến tranh của thế giới

chúng ta . Ở đây , các người , tức những tù nhân bị nhốt vào Ngục Tối này đều phải làm khổ sai đào đá cho chúng ta !!

- Nhưng … nếu không đào được thì sao ?! – Xư Bi khẽ nhíu mày e ngại trước tình thế khốn khổ của nó .

- Thì … ngươi có thấy chúng không ?! Những kẻ yếu đuối ấy ?! – Vừa nói , Gya vừa hướng ánh mắt của mình qua những kẻ đang

hì hục đào đá kia , một vài trong số họ là những kẻ yếu đuối , thậm chí có đào hàng năm cũng chẳng kiếm được viên đá nào vì hễ

thấy thì lại bị kẻ mạnh hơn giành mất . Ở đây không có pháp luật , vì vậy kẻ thắng làm vua , kẻ thua … phải chịu . Tất cả những kẻ

vô dụng đều không có sức kháng cự với " cát " và chính chúng sẽ bị " cát " ăn mòn cho đến chết …

" Hiểu rồi , vì đây là cát Hắc Ma nên chúng có mùi tà khí rất mạnh . Những kẻ yếu đuối sẽ không thể nào kháng cự nổi ! " - Xư Bi

khẽ lầm bầm trong miệng mình như thế khi Gya đang phân tích .

- Cô thông minh ra rồi đấy ! – Gya khẽ cười khẩy khi thấy nó đã hiểu ra chút vấn đề !

" Khiếp ! Cô ta nghe thấy được sao ?! Mình nói bé lắm mà ! " - Con bé chợt giật mình lúng túng .

- Hờ ! Nên nhớ ! Tai loài Quỷ của chúng tôi rất thính , nếu không tinh tường thì làm sao có thể làm quản giáo được !

- Ừm nhỉ ! – Xư Bi lại khẽ gật gù .

- Đừng có mà ở đấy ậm ừ nữa !! Mau bắt tay vào việc đi !!!


Tiếng cái Gya quát toáng lên khiến nó giật bắn cả mình và vội vàng thoát ra khỏi những suy nghĩ mơ hồ ấy . Cầm vội lấy cái cuốc do

cô ta đưa cho , nó phải nhanh chóng bắt đầu công việc của mình bằng cách đào những viên đá nằm sâu dưới lòng đất . Công việc

của một kẻ khổ sai là như thế đấy !

Hì húc hất từng lớp cát lên bằng tất cả chút sức mạnh ít ỏi còn lại của mình, Xư Bi đã bắt đầu bã mồ hôi ra vì nhiệt độ của sức nóng.

Càng đào sâu , nó lại càng cảm thấy bất lực . Cả cơ thể cứ tã ra vì cái thứ tà khí chết tiệt này . Nó có khác gì một loại thuốc độc thấm

dần và làm tê liệt cơ thể đâu cơ chứ ! Chỉ có những kẻ " trâu bò " to xác đằng kia mới có thể trụ lại được thôi ! Còn nhỏ bé như nó thì

đúng là chịu !

Một lát sau, những tiếng náo động bất ngờ phát ra từ đằng kia nhanh chóng thu hút lấy sự chú ý của nó và tất cả mọi người, hình

như là vì những kẻ mới tới …

Bước ra từ cánh cổng có hai màu đen trắng , vẫn là những ô màu hình vuông được chắp lại đều khin khít với nhau rồi từ từ áp sát vào

hai bên tường để tạo ra một lối đi thẳng tắp . Xuất hiện ngay sau đó chính là những nhân vật gần như nổi tiếng nhất trong các câu

chuyện xưa của Việt Nam , ví dụ như …

***

Tằng tằng bước tới đằng xa chính là anh Chí Phèo ! Còn được giang hồ đồn đại là Chí Pro với tuyệt chiêu Chém Gió Thần Công , Phi

Lông Thần Chường .

Bước tới ngay sau đó, không phải ai xa lạ khi mà chính " kỳ phùng địch thủ " của hắn – Bá Kiến đương xuất hiện với bộ dạng lầm lì

khó đỡ .

Còn hai bạn cuối cùng là ai ?!

Tất nhiên là miss Tấm baby cute với em gái “ thân yêu có tiếng “ của mình là nàng Cám lacoste chứ ai =]] . Thật đúng là một

cặp đôi hoàn hảo ! Nhưng tại sao họ lại có mặt ở đây nhỉ ?! Nhất là Tấm với Cám ý ?! Nếu như mà theo trong chuyện Bụt từng kể

cho nó được nghe lại , thì chỉ có Cám – nhân vật xấu xa mới bị đày xuống Địa Ngục thôi ! Chứ sao ở đây lại cả Tấm cũng vậy ?! Cái bà

Cheery này viết truyện lung tung kiểu gì thế :-w !

Lại gần hỏi chuyện, dường như có vẻ rất hứng thú với hai nhân vật ấn tượng này . Xư Bi khẽ tóm lấy vai Tấm và kéo lại một đằng,

thì thầm to nhỏ , nghe có vẻ bí mật lắm ( không muốn cho Cám biết mà ! )

- Này ! Nghe nói trong truyện Tấm Cám thì chỉ có em gái cô là nhân vật xấu xa cùng với bà mẹ kế . Thế tại sao hôm nay cô cũng

phải xuống đây cùng với nó vậy ?! Còn " bà mẹ già " kia đâu ?!

Nghe câu hỏi của Xư Bi mà Tấm thấy nẫu cả lòng, nàng liền thở dài vài ba đoạn rồi lại ngân nga thánh thót.

- Híc híc ! Biết làm sao được ! Chả hiểu bọn phiên tòa Sống Chết nó xét xử ra làm sao mà lại dám gắn cho tôi cái tội giết Cám, đối

xử tàn nhẫn với mẹ kế !! Thế có khổ không cơ chứ !! Hức hức hức … - Vừa nói, Tấm vừa sụt sùi khóc, vẻ như oan ức lắm.

- Cái gì ! Cô mà cũng giết người sao ?!! Mà giết từ bao giờ … - Xư Bi trố mắt ra hỏi Tấm .

Nói đến đây, chợt, Tấm ngước mắt qua nhìn về phía độc giả, vẻ mặt cay đắng nhưng đầy mâu thuẫn với nước mắt đang rơi.

- He he he ! Thì cái lần con nhỏ đó hỏi tôi làm sao được da trắng chứ sao ! Tôi liền chỉ cho nó cách tắm nước sôi nghìn độ . Thế

mà nó cũng ngu dại làm theo ! Thật là con ngốc ! Há há há !! – Nói rồi, cô ta lại hất mặt lên trời và cười man rợ .

Tan nát hình ảnh nàng Tấm ngây thơ, nhưng không sao, vì mình cũng chẳng ngây thơ cho lắm - Xư Bi thầm nhủ như thế và nhanh

chóng lấy lại sự bình tĩnh của mình . Nó e hèm hắng giọng rồi lại hỏi tiếp .

- Thế còn tội đối xử tàn nhẫn với mẹ của Cám ?! Cô đã làm gì mà để bị tội đến vậy ?!

- Thì đấy ! Cô có nhớ lúc tôi lấy thịt của con Cám rồi nhân thành thịt viên cho mẹ nó ăn không ! Bà ta sau khi biết được sự thật

đã sock nghẹn họng lên mà chết vì đau tim . Nói đúng hơn là đột quỵ !! Ha ha ha !!! – Lại một tràng cười bất tận vang lên ha hả giữa

chốn ồn ào …

" Hai con điên kia ! Chúng mày làm gì mà rì rầm đằng ấy suốt thế hả ! Tính nói xấu tụi tao có phải không ! " - Bất ngờ , giọng của anh

Chí vang lên khiến hai đứa giật bắn cả mình , bần thần quay lại . Nhìn ánh mắt đục ngầu đang rung lên vì tức giận , có lẽ hắn lại

vừa uống rượu say và tâm trạng thì không được bình thường . Nghĩ tới việc hai đứa con gái đang thì thầm to nhỏ vì bộ dạng nhếch

nhác của mình mà Chí không tài nào nén được cơn giận . Bất giác , hắn bấm chặt cái đôi môi dầy đầy sứt sẹo của mình rồi lầm lì bước

tới . Trong tay cầm hai con *dao phay phóng nhanh như vũ bão về phía Xư Bi khiến cho con bé giật mình không kịp ứng biến .

* Dao phay là nói miệng thế thôi chứ thực ra ở đây thứ hắn đương cầm là cuốc .

" Chết cha ! Cứ rượu vào là thằng này không sao kiểm soát được mình . Chắc lại lên cơn điên rồi ! Khổ thân hai con bé ! Nhìn tươi thế

mà bạc mệnh ! " - Lão Bá khẽ nhếch môi chậc miệng tiếc rẻ .

Trong cơn hoang mang, cả người nó cứ cứng đờ ra vì sợ sệt. Sao tự dưng lại cảm thấy mình bạc nhược thế này không biết nữa. Nhưng

lý do vì sao thì cũng đành chịu !!!

Nhắm chặt mắt lại , vẫn như những nghĩa cử anh hùng , Xư Bi liều mình đưa thân ra đỡ cho bạn Tấm bằng tất cả sự dũng cảm của

mình , cho dù lưỡi cuốc đã kề ngay sát mặt !

Nhưng , ngay lúc đó , chính cái giây phút ấy …

Một tiếng nổ ầm trời bất thình lình vang lên đến lọng cả óc …

" Uỳhhhhhhhhhhhhh !! " – Tiếng nổ dài bất ngờ vang lên khiến nó giật bắn cả mình , cứ tưởng là trúng " chưởng " rồi … Ai dè,

hóa ra là nhóc Gya đã kịp thời chặn lại ! Tiếng hai thứ vũ khí sắt đá mang đầy kình lực đột ngột va chạm vào nhau gây lên một cảnh

tượng náo loạn ở tầng thứ ba . Tất thảy tù nhân đều im bặt ngoái lại nhìn , và cả Chí cũng thế , hắn đờ người , lặng nhìn hai cây

cuốc đã vỡ vụn trong tay , lúc đó , hắn mới biết mình đương gây ra chuyện gì .

- Khốn kiếp ! Tính làm loạn ở đây sao !! Xuống 18 tầng Địa Ngục mau !!

Ngay lập tức , khi tiếng cái Gya vừa dứt lời thì cũng là lúc chỗ đất cát ngay phía dưới chân anh Chí bất ngờ nứt rạn ra và kéo tuột

hắn xuống theo những dòng cát nóng đang chảy cuồn cuộn xuống dưới tầng Địa Ngục .

Không ai dám nói gì cả , không một tiếng kêu la …

Chỉ có tiếng hắn đương hét toáng lên trong cơn hoảng loạn như những con lợn đang bị chọc tiết và cố gắng vùng vẫy ra khỏi lưỡi

dao của Tử Thần nhưng – vô ích ! Chỉ vài giây sau , hắn đã biến mất , và lòng đất lại trở lại khép kín như ban đầu .

Gya khẽ thở dài rồi lại mỉm cười đắc ý , nó nói bằng cái giọng lạnh ngắt như thể để cảnh cáo cho bất cứ kẻ nào còn có ý định làm

loạn ở đây nữa vậy !

- Dám làm loạn dưới trướng của ta sao ?! Thật vô phép tắc ! Đó là kết cục thích đáng dành cho những kẻ ngu xuẩn . Còn bây giờ,

các người quay lại làm việc được rồi đấy !

Khẽ ngước mắt quay lại nhìn toàn bộ đám người đang ngơ ngác quan sát thái độ của nó từ nãy tới giờ , nó khẽ hắt hơi , tất cả vội

quay trở lại công việc của mình , tiếp tục im ắng .

Cho đến khi , Hắc Linh Sứ và Chun đi qua . Hình như là họ đang đi tuần vậy !

Vừa nhìn thấy hai người, Xư Bi đã vội vàng cúi đầu xuống và hì hục đào đá, cố gắng để tỏ ra như mình là một tội nhân bình thường,

mong sao bọn chúng không thể phát giác ra điều gì bất bình thường .

Nhưng , ngay lập tức , thậm chí , vừa mới chỉ đi qua có vài bước .

Bỗng, Chun quay lại, hắn hướng ánh mắt chứa đầy sự nghi hoặc cũng như quen thuộc nhìn về phía nó , có cảm giác gì đó đáng

ngờ… Chun vội đưa bước lại gần. Tim con bé như thắt lại. Từng nhịp đập thình thịch vang lên vội vã hòa cùng tiếng bước chân. Rồi,

nó dừng lại, chấm dứt rồi, nhịp đập ấy … Ngay khi tiếng của Hắc Linh Sứ vang lên.

- Bạch Linh Sứ ! Ngài đang làm gì vậy ! Còn không đi mau lên , tiểu thư đang chờ !

Tiếng hắn vang lên cũng là lúc bước chân Chun dừng lại , hắn chợt dừng lại rồi ngơ ngác quay về phía Hắc Linh Sứ . Ậm ừ vẻ

iếc nuối nhưng rồi cũng phải đi . Có lẽ YuMi đang chờ việc gì quan trọng lắm ! Nhưng mà thôi , cũng chẳng chú ý đến chuyện đó làm

gì ! Thoát được lần này là tốt lắm rồi , Xư Bi thở phào nhẹ nhõm khi thấy hắn cùng Hắc Linh Sử rảo bước quay đi .

Sau khi bị Hắc Linh Sứ kéo đi, hắn vẫn ngập ngừng quay đầu lại, dường như là đang luyến tiếc một điều gì đó. Vẫn hướng ánh mắt

đăm đăm nhìn về phía Xư Bi với lòng đầy nghi hoặc, Chun đang cố tự tìm cho mình một lời giải đáp.

- Cô gái kia … chẳng phải là … ?!!
Xem chữ ký của conngaytholam
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content
Bài gửiTiêu đề: Re: ♥♥♥Cô dâu quỷ - Demon bride♥♥♥

Xem chữ ký của Sponsored content
Về Đầu Trang Go down

♥♥♥Cô dâu quỷ - Demon bride♥♥♥

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 3 trong tổng số 4 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4  Next
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
o_|♥|_.{Girlne♥Ya FC}._|♥|_o :: ♥Sant Roland City♥ :: ♥Truyện Chữ♥Tiểu Thuyết♥ :: ♥Truyện Chữ♥-